" Nguyên lai phong ấn lão tam, chính là ngươi." Thanh âm Tê Bì cũng
không lớn, nhưng thanh âm tràn ngập hận ý: " Ngươi chẳng những hủy đi
lão tam, còn muốn đánh cắp Bàn Cổ Phủ của lão phu, thậm chí cả con dâu
của Bá Cách gia tộc cũng muốn mang theo, Nghiêm Tiểu Khai a Nghiêm
Tiểu Khai, ngươi quá độc ác!"
Giờ phút này lời đã nói ra, Tiểu Khai cũng không tiếp tục ẩn nhẫn, nói: "
Được, chúng ta sẽ nói đạo lý. Tiểu Trúc vốn là vợ của ta, là ngươi dùng Cửu
Thiên Huyền Nữ Hài xóa đi trí nhớ của nàng, còn muốn nàng trở thành
công cụ cho Bá Cách gia tộc ngươi, lại nói tiếp, nên là ngươi có lỗi với ta
mới đúng ba."
Tê Bì ngạo nghễ nói: " Lão phu thân là một trong năm đại cao thủ ma
giới, thiên hạ nữ tử, muốn ai không được, Tiểu Trúc cô nương được con ta
xem trúng, đó là phúc phận của cô ta, cần gì nói đạo lý."
Tiểu Khai giận dữ, gật đầu nói: " Được, theo cách nói của ngươi, ta đây
trộm lấy Bàn Cổ Phủ, phong ấn tam thiếu gia, thì cũng là chuyện đương
nhiên đúng không? Tam thiếu gia đánh không lại ta, đó cũng chính tự mình
tìm con đường chết, không liên quan gì tới ta chứ?"
Tê Bì giận dữ mà cười: " Được, ngươi xuống đây, ta thật muốn nhìn,
ngươi làm sao đối kháng lão phu."
Giờ phút này Tiểu Khai đã biết được tâm ý của Tiểu Trúc, đã bỏ lại sống
chết ra ngoài, lập tức hừ lạnh một tiếng, bước xuống lầu, không chút yếu
thế đứng trước mặt Tê Bì.
Những cao thủ của Bá Cách gia tộc đã tụ tập ở đây, trong ngoài lầu trúc
dày đặc người, chúng ma tộc phiêu phù trong không trung, vây hai người
thành một hình tròn.
" Các ngươi tránh ra, không được vây khốn hắn." Tê Bì thật sự giận dữ:
" Lão phu muốn đích tay đánh hắn thành mảnh nhỏ!"