" Hầu tử a hầu tử, lần này dù ngươi chửi ta thế nào, ta cũng bất chấp,
hôm nay ta phải tìm ngươi hỗ trợ rồi." Tiểu Khai thầm nghĩ: " Nếu không,
ta có lẽ không qua được cửa này."
Vũ Ca tiểu thư thật ra băng tuyết thông minh, tuyệt không phạm vào sai
lầm của cha cô ta, cô ta sẽ không cho Tiểu Khai cơ hội phản ứng, giương
tay lên, Bàn Cổ Phủ đã bổ tới. Cô ta thân là đệ nhất cao thủ trẻ tuổi của Bá
Cách gia tộc, thực lực đã có bốn năm phần hỏa hầu của Tê Bì, nếu nói đơn
giản, vượt qua Tiểu Khai đâu chỉ thập bội, Tiểu Khai đâu còn thời gian lấy
sợi lông khỉ, chỉ còn kịp động ý niệm trong đầu, lại xuất ra Sáng Thế Bảo
Bình.
Sáng Thế Bảo Bình theo tính chất và cảnh giới mà nói, đích thật là có
thể so sánh với thần khí như Bàn Cổ Phủ, nhưng lực lượng cường độ mà
xem, vẫn còn kém quá xa, thời điểm mà Tiểu Khai phân tích Bàn Cổ Phủ,
chỉ dám hút đi một tia lực lượng tiến vào Di Lạc Chi Tâm, mà thời điểm
chế tác ra Sáng Thế Bảo Bình, cũng không chút kiêng kị hút hết toàn bộ lực
lượng trong hắc ngọc, từ điểm đó có thể nhìn ra hai bên chênh lệch lớn bao
nhiêu. Nếu không phải Vạn Uẩn Bình chính là do Đa Tình Công Tử đích
thân luyện chế ra thần khí chính thức, có lẽ lần đầu tiên bị Bàn Cổ Phủ đánh
xuống, đã đánh nó thành dập nát.
Giờ phút này Vũ Ca tiểu thư ôm hận bổ tới, lại không thể giống như cha
cô ta, lại chém lung tung hơn mười búa, mà là thật sự chỉ dùng một chiêu,
ngưng tụ công lực toàn thân. Một búa này xuống tới, Tiểu Khai chỉ cảm
thấy trong đầu ầm ầm đại chấn, phảng phất như toàn thân bị đánh tan, máu
tươi trong cơ thể nhất thời không thể khống chế tứ tán chảy ra, chỉ nghe "
phốc, phốc, phốc" mấy tiếng vang lên, từ khóe miệng hắn, khóe mắt, mũi và
lỗ tai đồng thời thấm ra máu tươi, thoạt nhìn vô cùng đáng sợ.
" Nghiêm Tiểu Khai..." Tiểu Trúc cả kinh mở to hai mắt nhìn, một tay
nắm chặt tay Tiểu Khai.