Tiểu Khai kinh ngạc nhíu mày nói : “Cô nói lời này là ý gì ?”
Vũ Ca tiểu thư che miệng cười nói : “Chỉ đùa một chút thôi , ngươi khẩn
trương như vậy làm gì , ta bây giờ tay không có lực , chẳng lẽ ngươi sợ ta
giết ngươi ? ”
Ngữ khí của Tiểu Khai cũng không tự chủ nói : “Vũ Ca tiểu thư , kỳ thật
cô cũng không nên hận ta , ta trước đây có mạo phạm, đơn giản là muốn
ngụy trang thân phận , tranh thủ tìm cách đạt được mục đích thôi, ta đối với
cô …. Với cô thật sự không có một chút bất kính trong đầu.”
Ánh mắt Vũ Ca tiểu thư nhu mị , liếc hắn , mang theo một loại mị hoặc ,
làm cho trái tim Tiểu Khai nhảy dựng rồi nói : “Ai biết ngươi có ý niệm gì
trong đầu …. Ban ngày hôm nay ngươi còn ….. còn chiếm tiện nghi của ta
mà.”
Vũ Ca tiểu thư đặt tay lên ngực , thấy ánh mắt Tiểu Khai nhìn chăm chú,
liền ha ha cười nói : “Nơi này …. Ngươi có phải gặp qua đã yêu ? ”
Lời này mang đậm hương vị khiêu khích , nhưng là lúc này , giờ phút
này , Tiểu Khai cũng không có ý thức được điểm này. Tiểu Khai mặt cũng
đã có chút đỏ lên , vốn muốn giải thích ,nhưng lúc đó thấy Vũ Ca tiểu thư
nói như vậy , hắn nhất thời thất thần , miệng mở ra , quên luôn lời muốn
nói.
“Xem này , ngươi không nói là thừa nhận hả ? ” Vũ Ca tiểu thư cười
một tiếng thanh thúy : “Nói thế nào người ta cũng là mỹ nữ nổi danh ma
giới , nếu ngươi thực có một tia bất kính trong đầu đều không có , phải
chăng là đã ….. ” ( Đoạn này mà diễn tả được thì giỏi. ý bảo bị liệt )
Nàng ta tự thân đi lên phía trước , đứng trước mặt Tiểu Khai là một
khuôn mặt hoàn mỹ , nhỏ tiếng hỏi : “Uy, Nghiêm Tiểu Khai , ngươi thành
thật nói ra , đến tột cùng ngươi đối với ta có chút ý niệm gì không ?”