thời thu hồi Cửu Thiên thần lực, trừ bỏ phong hào thần lực, giáng làm
người phàm, vĩnh không thăng thiên.”
Sáng thế quy tắc vĩnh viễn lớn nhất, vẻ mặt Cửu Thiên Huyền Nữ trong
nháy mắt cứng ngắc, há to miệng, dùng ánh mắt không thể tin nhìn Tiểu
Tiểu.
Ả vốn cũng không nghĩ đến Tiểu Tiểu sẽ làm gì ả, nên dám cả gan ngay
trước mặt Tiểu Tiểu mà câu dẫn Tiểu Khai, cũng không chia chút ranh giới
cho uy nghiêm của Tiểu Tiểu, ả thậm chí nghĩ tới, nếu Tiểu Khai quả thực
có thể cứu ả, ả sẽ toàn tâm toàn ý hảo hảo hầu hạ Tiểu Khai vài ngày, sau
đó…sẽ tìm cơ hội đi câu dẫn Bàn Cổ.
Tóm lại, ả nghĩ vô số chuyện sau đó, nhưng có chết cũng không nghĩ ra,
Tiểu Tiểu lại trực tiếp hủy bỏ phong hào thần tộc của ả, thậm chí bắt ả vĩnh
không thăng thiên, cả cơ hội tu luyện cũng không cho, điều này đã giống
như là buông bỏ ả.
Ánh mắt Tiểu Khai rốt cuộc thoát ra, chỉ cảm thấy sau lưng toát mồ hôi
lạnh, nhanh chóng cúi đầu, không thể không cảm thán một tiếng: “ ***, mị
hoặc thuật thật sự là thiên hạ vô địch a.”
Cửu Thiên Huyền Nữ nhìn chằm chằm Tiểu Tiểu, nhỏ giọng nói: “ Sáng
thần vì cái gì..vì cái gì đối xử với ta như vậy?”
Thanh âm này vẫn thanh thúy nhu mị, dung mạo vẫn điên đảo chúng
sinh, nhưng không có mị hoặc thuật, Tiểu Khai nhìn ả, phảng phất như xem
một tảng bùn đất, rốt cuộc không có chút động tâm, loại cảm giác này, đã
thật sự vô cùng quái dị.
Tiểu Tiểu có chút không đành lòng nhìn ả, nhẹ giọng nói: “ Vạn vật hư
không, cuối cùng về với hư vô, không bằng ngươi hãy ngủ say, để cho ta
trọng tạo, bằng sáng thế lực của ta, cấp cho ngươi một bộ khu xác thế nào?”