VÔ TỰ THIÊN THƯ - Trang 2557

cảm thấy có một cỗ lực lượng bạo ngược như dời non lấp bể từ trên đầu đè
xuống, sau đó “ phác thông” một tiếng, hai chân hắn gãy đoạn, ngã ngồi
trên mặt đất, sự đau đớn toàn tâm hỗn hợp với máu phún ra cùng vọt tới,
hắn đã có chút ít khó tin cúi đầu nhìn chân của mình, ấp a ấp úng nói: “
Ta…ta còn sống hay sao chứ?”

Đúng vậy, bốn thành công lực của Tiểu Quan, cũng không đủ lực lượng

giết chết hắn trong một kích, một kích này, chỉ là oanh gãy hai chân hắn mà
thôi.

Trên mặt Thiên Huyễn Yêu Vương lộ ra vẻ ngoài ý muốn, hốt nhiên

chau mày, nhìn một ma tộc khác bên người nói: “ Ngươi đi thử xem.”

Vị ma tộc này trong nháy mắt sắc mặt tái nhợt, lộ vẻ sầu thảm nói: “ Dạ,

Yêu Vương!”

Trong mười tám kiện tướng, trong tứ đại tâm phúc, đối thủ của Tiểu

Quan lại thăng cấp, vị ma tộc này quay đầu nhìn xem đồng bạn bị gãy chân
ngồi trên mặt đất, trong lòng ẩn ẩn có chút may mắn, áp thấp thanh âm nói:
“ Yêu Vương, ta…ta thực sùng bái ngài, ta gọi là Xích Hồ, ta chỉ là đến
luận bàn cùng ngài, ngài không nên xuất toàn lực, ân…đánh ta bị thương
nửa người thì được lắm rồi.”

Tiểu Quan nào biết hắn chỉ là cẩn thận, trong ánh mắt Tiểu Quan chỉ

toàn màu đỏ, cừu nhân lớn nhất đời mình đang ngồi trên ghế da hổ xa xa,
trên đầu gối còn đang có một nữ nhân thiên kiều bá mị, đó chính là nữ nhân
mà mình từng sủng ái nhất, phiên tình cảnh này rơi vào trong mắt, thật sự là
phẫn nộ như điên, hắn không nói hai lời, toàn thân ma công bộc phát,
hướng Xích Hồ phóng đi.

Năm đó ma giới có cách nói như vầy: Một khi Vạn Yêu Vương toàn lực

rat ay, vậy tốt hơn ngươi không nên tránh né, nên ra mặt nghênh đón đi, nếu
không hắn càng đánh càng điên, khí thế càng nhiều, ma công lại càng