VÔ TỰ THIÊN THƯ - Trang 2952

Hoàng Bội vừa tức vừa vội , tức giận là mình đã nhất định thất thân cho

hắn , hắn lại cố tình ba bốn lần giả bộ , đây không phải làm khó mình sao ?

Vội là chính lúc này mình không thể đem thân cho hắn , dĩ nhiên là đã vi

phạm lời thề ?

Tuy rằng không ai truy cứu , nhưng Hoàng Bội vẫn coi nó rất nặng.

Nghĩ đến đây , Hoàng Bội lặng lẽ khởi động thân mình , cố nén ngượng

ngùng duỗi tay hướng hạ thể Tiểu Khai sờ soạng ( ND : Đoạn hay sắp đến
rồi =) ), Tiểu Khai giờ phút này thân thể liền bốc hỏa , tuy rằng mạnh mẽ
diệt hỏa , nhưng làm sao chống được ngọn nguồn của nó , bỗng nhiên cảm
giác Hoàng Bội duỗi tay ra , sờ vào địa phương không nên , nhất thời giật
mình lấy tay ra giữ chặt tay Hoàng Bội.

Hoàng Bội cười lạnh , cả giận nói : “ Ngươi còn giả bộ làm chi ?”

Tiểu Khai từ trước đều bị nàng coi là sắc lang , trong lòng thật sự khó

chịu , cả giận nói : “ ta tự nhiên sẽ không làm xằng bậy “ hắn ghé vào tai
Hoàng Bội , rõ ràng đang đè ép người ta , nhưng dưới thắt lưng vẫn không
dám nhúc nhích , Hoàng Bội đợi nửa phút không thấy động tĩnh liền hừ nói
: “ Ngươi như thế nào còn nằm im “

Tiểu Khai cũng hừ nói : “ Nàng không nói , ta tự nhiên bất động , nàng

muốn ta làm như thế nào , ta liền làm như thế , miễn cho nàng nói ta rắp
tâm hại người.”

Hoàng Bội tràn đầy xấu hổ và giận dữ , nhưng cũng không thể nề hà , vì

mình hứa hẹn , không thể đánh hắn , nói : “ Vậy ngươi xuống đi “

Tiểu Khai “Nga” một tiếng , nhất thời hai tay buông lỏng , đè ép thật

mạnh xuống.