VÔ TỰ THIÊN THƯ - Trang 3016

Tiểu Khai bây giờ mới bừng tỉnh đại ngộ , nghĩ thầm , này bọn rùa này

đã coi mình như thế , hướng về nó biểu hiện một phen mới được , nghĩ đến
đây , nhất thời một tầng lam quang nhạt dâng lên.

Lúc này , hắn xuất ra , không phải thần lực , mà là thần uy , từ khi hắn

thành thần tự nhiên có cảnh giới cùng với uy nghiêm của thần, thần uy ,
trong thế tục giới là khí chất cùng với phong độ không khác lắm , chẳng qua
khí chất là loại trừu tượng , mà thần uy từ thần tộc có thể tùy ý thu xuất.

Thần lực của hắn đã dùng lục đại thần lực hợp lại , căn bản không tìm

được tung tích của Hắc Long Lực , chỉ có thần uy , lại đồng thời kiêm cả
hơi thở của lục thần , coi như vô tiền khoáng hậu , cổ quái thần uy , Thần
uy xuất ra , giống như xuân phong , làm cho bọn rùa ngửi thấy hơi thở tổ
tiên , nhất thời ngẩng lên , phát ra tiếng kêu vui vẻ , rồi lại cung kính cúi
đầu trước Tiểu Khai , chậm rãi bò lại giữa sông.

Chợt nghe “ Bùm bùm “ , tất cả hùng miêu đều quỳ xuống , một đám

đều thần tình tái nhợt , từng giọt mồ hôi rơi xuống.

Phía sau , Tiểu Hùng Miêu cũng tái nhợt , thân hình run rẩy nhè nhẹ ,

giống như chống đỡ ,nhưng chống một lát , lại không được , lập tức quỳ
xuống.

Tiểu Khai ngạc nhiên ngẩng đầu , mới phát hiện còn lại có bốn người

đang đứng , Trí tuệ thần , Hoàng Bội , Tiểu Trúc đều cổ quái nhìn mình ,
mà đối diện , lão Hùng Miêu há to miệng nhìn Tiểu Khai , bỗng cảm thấy
không đúng , lập tức cúi đầu quỳ xuống.

“ Này ….. đây là chuyện gì ? “ Tiểu Khai có chút run rẩy .

“Tiểu Khai , ngươi còn không mau thu hồi thần uy “ Trí tuệ thần lắc đầu

: “ Ngươi vừa mới thành thần , cũng khó trách không biết nặng nhẹ , tam
giới sinh linh sao có thể phản kháng uy của thần , ngươi phát ra thần uy ,
làm cho bọn họ phải dập đầu . “