VÔ TỰ THIÊN THƯ - Trang 3036

Phượng hoàng kinh ngạc nhìn hắn , nhưng vẫn không phản ứng , lại lười

biếng cúi đầu .

Tiểu Khai tâm tình phức tạp , nhịn không được vươn tay qua , cẩn thận

sờ đầu phượng hoàng , phượng haofng bỗng nhiên hét lên , lông dựng hết
lên , cảnh giác trừng mắt nhìn hắn , trừng mắt nửa ngày , bỗng nhiên toàn
thân lay động , hóa thành người , quả nhiên là Tô Ái Địch !

Tiểu Khai run giọng nói : “ Nàng ….. Nàng rốt cục không nguyện ý để ý

tới ta sao ? “

Ai ngờ Tô Ái Địch hung tợn nhìn hắn , rồi quay đầu nói : “ Chủ thần , ai

vậy ? Hắn vì cái gì lại nói với ta những lời không đứng đắn này ? “

Phượng Hoàng thần mỉm cười nói : “ Đây là bằng hữu của ta , tên là

Nghiêm Tiểu Khai , ngươi không thể vô lý. “

Tô Ái Địch quay đầu hừ một tiếng : “ Nghiêm Tiểu Khai , ngươi nói thì

được ,nhưng không được đụng vào ta .”

Tiểu Khai trợn mắt há mồm , cố cười ha ha nói : “ Nàng ….. nàng không

nhớ rõ ta ? “

Tô Ái Địch tức giận : “ Ta với ngươi chưa từng gặp nhau thì nhớ sao

được ngươi ! “

Tiểu Khai hít một hơi : “ Sự tình trước kia , nàng đều quên sao ? Nàng

từ nhỏ bị Vong Xuyên Quân bắt đi , làm món đồ chơi , sau ta mang nàng ra
, ở trong bá cách gia tộc tìm được Phượng Hoàng bộ tộc….. “

Tô Ái Địch thần tình đỏ bừng , quát lớn : “ Câm mồm , ngươi nói hưu

nói vượn , Bại hoại ! Người ta từ nhỏ lớn lên ở Phượng Hoàng lĩnh vực , cả
đời cũng chưa đi ra ngoài , làm sao ngươi nói ta bi thảm như vậy , ngươi
……. Ngươi căn bản là một kẻ lừa đảo ! “