tình như bất đắc dĩ, ánh mắt nhìn ra phía trước, vừa lúc thấy được Tư Mã
Thính Tuyết đang ngẩn người, nàng cắn chặt răng, lập tức quyết định chủ ý.
Tiểu hồ ly dù sao cũng tu luyện thành hình người, vẫn có chút pháp lực,
dùng một chưởng bổ vào trên cổ Tư Mã thiếu gia, vị thiếu gia lập tức hôn
mê đi.
Lại nói Tư Mã Thính Tuyết cũng là bất đắc dĩ, tự mình còn chưa học
được bổn sự gì, nhìn thấy sư tỷ nhanh chóng đi xa, hắn truy theo thì cũng
khẳng định là không đuổi kịp, nghĩ tới nghĩ lui, hay là ở tại chỗ chờ đợi là
tốt nhất, hắn như thế nào cũng không nghĩ đến sư phó và sư tỷ bị dẫn dụ đi
rồi, mà chính mình lại đứng đối diện với một mỹ nữ, còn chưa kịp suy nghĩ
cẩn thận tại sao lại thế này, liền đã mất đi tri giác.
Khí lực của tiểu hồ ly không nhỏ, ôm lấy Tư Mã Thính Tuyết cao lớn,
phảng phất như đang ôm lấy một người làm bằng cỏ thật nhẹ nhàng, dưới
chân không ngừng, vừa đi vừa như đang bay, tốc độ quả thực không hề
chậm chạp, hoàn hảo Tiểu Khai cũng có thần hành phù chú, thoải mái đi
theo phía sau nàng, không hề bị bỏ lạc lại phía sau.
Đợi cho Tiểu Khai và tiểu hồ ly đã đi xa, mới nhìn thấy hai đạo kiếm
quang đang bay vọt tới. Tiểu Khai ngửa đầu nhìn lại, trên tay Tuyết Phong
cầm lấy một con hồ ly mao sắc tiên diễm, cái đuôi hồ ly ở không trung
phiêu phiêu đãng đãng, thoạt nhìn ít nhất cũng có ba bốn cái đuôi.
Tiểu hồ ly ngửa đầu nhìn lên trời, trong mắt nước mắt cuồn cuộn, thì
thào lẩm bẩm: “ Tỷ tỷ, muội không tìm được Tạo Hóa Đan, muội thật xin
lỗi tỷ, muội là tội nhân của gia tộc...”
Nàng nói xong mấy câu nói đó, liền nhanh chóng cúi đầu, dùng hết khí
lực toàn thân bắt đầu chạy như điên.
Ước chừng chạy hơn nửa giờ, tiểu hồ ly dừng chân lại, Tiểu Khai thật sự
là có chút bội phục nàng, một nữ tử thân thể kiều nhược như vậy, thế nhưng