VÔ TỰ THIÊN THƯ - Trang 842

Trữ Tình không bắt trúng thân thể của nó, nhưng bắt được cái đuôi của nó,
cái đuôi của con mèo nhỏ bị tiểu nha đầu lôi kéo, nhất thời đau đớn “ ô...”
hét thảm một tiếng, thoát ra xa hơn mười thước, quay đầu hận hận giương
mắt nhìn Trữ Tình.

“ Hì hì, Tiểu Khai ca ca, anh xem nó tức giận rồi nga, hình dáng tức giận

của nó thật là thú vị.” Trữ Tình vui vẻ vô cùng: “ Ta nhất định muốn bắt
nó!”

Nàng nói xong những lời này, liền chạy tới.

Con mèo nhỏ nhìn thấy Trữ Tình đánh tới, cả người run lên, cái lỗ tai đã

dựng đứng, lông đen trên người đã dựng thẳng, động tác thật nhanh né đi,
bắt đầu chạy trốn khắp nơi, Trữ Tình cũng không yếm phiền, đi theo nó
nhảy trên nhảy dưới, dừng lại rồi chạy loạn, tốc độ của một người một mèo
thật ra không kém nhau lắm, tay của Trữ Tình bắt hụt đuôi của con mèo vài
lần, nhưng thủy chung không có biện pháp bắt nó vào tay, Tiểu Khai ở bên
cạnh nhìn thấy, ngoại trừ cười khổ, còn thật sự không có lời gì để nói.

Nháo suốt một trận, lông mao trên người con mèo đen đã bị chộp tới rối

bời, tiểu nha đầu đã thở gấp hu hu, khuôn mặt hồng lên, trên trán đẫm mồ
hôi, nhịn không được có điểm tức giận: “ Tiểu tử kia, ngươi nhanh lên bó
tay chịu trói nga, không nên ép ta xuất tuyệt chiêu nha.”

Con mèo đen hiển nhiên không chịu uy hiếp, quay về phía nàng bào bào

móng vuốt, vươn cao cái đuôi dài đen nhánh lên, tư thế kia thật ra rất giống
nhân loại giơ ra ngón giữa, xem ra vô luận là động vật hay là nhân loại, vô
luận là thế giới thật hay thế giới trong sách, có chút động vật ra động tác
thật sự rất thông dụng.

Trữ Tình quyết định nổi giận, nàng không màng gì cả, móc ra một cái gì

đó giống cái kèn nho nhỏ, nói: “ Tiểu tử kia, là ngươi bức ta đó!” Sau đó