VUA HÀM NGHI - Trang 108

mấy làng ở chung quanh đồn mà quân Pháp đã uy-phục

được.

Một lần quân Pháp phái 57 tên quân đi vận tải trên đường

Hà-tĩnh, đến sông Ròn bị Nam-quân đón bắt, trói ba người

làm một mà quăng xuống bể. Trong số đó, có một người trốn

thoát, chạy về báo với thành Động-hải, làm cho ai nấy đều

hoảng hồn. Quân Pháp đóng tại Động-hải về đầu năm 1886

cũng nhiều lần buộc vào thế cực nguy. Thiếu-tá Grégoire

thường nơm nớp lo quân Lê Trực cướp mất thành. Có khi

Nam-quân đã mang rất nhiều thang, xông vào hạ thành,

nhưng trong thành cố chống nên không cướp nổi.

Lo giữ thành Động-hải, Thống-soái Prud’homme ở Huế

phải phái một lữ đoàn bộ binh do Thiếu-tá Cardot chỉ huy, ra

cứu viện cho Thiếu-tá Grégoire. Đang đêm, Thiếu-tá Cardot

dùng thuyền nan đi ngược giòng sông Gianh, lên giải vây cho

nhà thờ Hương-phương. Giáo-sĩ Tourluyaux nhờ đó mới thoát

nạn.

Sau khi lui được quân Lê-Trực, Thiếu-tá Cardot liền phóng

hỏa đốt các làng ở chung quanh nhà thờ này, rồi quay về lập

đồn ở Mỹ-hòa để chống với quân Lê, nếu lại xảy ra việc đánh

thành Đông-hải.

Giữ mặt sông Giang, Lê-Trực đã tìm cái thế rất hiểm để

chặn đường bắc tiến của quân Pháp. Sông quằn-quại như

một con rắn lớn vắt mình trên tỉnh Quảng-bình. Cứ theo triền

sông Gianh, quân Lê có thể giao thông bằng cả thủy, bộ với

các đồn khác của quân Cần-vương.

Ven sông là núi. Dải Hoành-sơn như một cái thành lớn mà