VUA HÀM NGHI - Trang 32

của nước Pháp. Việc ngoại-giao của nước Nam với bất cứ một

cường quốc nào đều do nơi Pháp chủ-chương.

Điều thứ hai. Tỉnh Bình-thuận sẽ sát-nhập vào xứ

Nam-kỳ, thành thuộc-địa của nước Pháp.

Điều thứ ba. Quân Pháp sẽ giữ dãy núi Đèo-ngang cho

ra đến Vũng-chùa cùng các đồn ải ở Thuận-An và cửa sông

Huế. Tại mấy nơi này, nước Pháp được tự ý xây thêm đồn

lũy.

Điều thứ tư. Chánh phủ Nam-triều phải tức-tốc thu

quân ở Bắc-kỳ về và quân đội sẽ hạn-chế theo như điều-ước.

Điều thứ năm. Chánh phủ Nam-triều hạ lệnh các

quan-lại Bắc-kỳ phải về nhậm chức, cử quan-lại mới cho

những nơi hiện thiếu và thừa nhận những quan-lại do các

nhà đương-chức Pháp tuyển-bổ.

Điều thứ sáu. Các quan tỉnh từ phía bắc Bình-thuận

trở ra và từ Đèo-ngang trở vào được cai-trị như cũ, chỉ bị

người Pháp kiểm-xát về thương-chánh và công-chánh là

những món cần điều-khiển một cách thống-nhất và có

chuyên môn.

Theo hiệp-ước, tại Huế có Khâm-sứ người Pháp. Tại Bắc-

kỳ thì khắp các tỉnh có Công-sứ, có quan Pháp mà quan An-

nam thì phải phụ-thuộc vào các vị Đại-thần Pháp ấy.

Ngoại giao, tài chánh, quân-bị bao nhiêu vấn đề ấy Nam-

triều trao cả cho nước Pháp. Trái lại nước Nam được miễn

khỏi phải trả nợ về chiến-phí cho nước Pháp theo như hiệp-

ước năm 1874.