VUA HÀM NGHI - Trang 48

anh là Chánh-Mông và Dưỡng-Thiện, cha chết sớm sống

trong cảnh hàn vi với mẹ ở ngoài thành.

Năm 1884, Ưng-Lịch mới 14 tuổi, là tuổi ham đánh khăng

với trẻ hàng xóm hơn là lo truyện triều-đình. Một buổi sáng,

sứ-giả đến đón vô cung, bắt gặp Ưng-Lịch ăn mặc rách rưới

đang nô đùa với trẻ ở ngoài đường. Sứ-giả đưa áo, mũ ra bảo

thay, cậu bé run lẩy bẩy mà không dám mặc, cũng không

dám cầm lấy những của ác-nghiệt ấy, sau này nó đã đầy cậu

vào một cuộc điêu-linh và giết cả hạnh-phúc của cậu.

Làm vua thời loạn là một việc chẳng ai muốn cho nên 5

năm sau, khi triều-đình đến đón Bửu-Lân là con vua Dục-Đức

lên làm vua (Thành-Thái) cả nhà oà lên khóc và thế chẳng

giữ được mới chịu để cho vua Thành-Thái bước lên ghế chí-

tôn.

Đứng vào địa-vị vua Hàm-Nghi lại càng đáng sợ hơn nữa.

Thấm thoắt không đầy một năm, ba vua bị giết

12

. Trong bốn

tháng, triều-đình Huế đổi chủ ba lần

13

. Đối với ngoài thì hiệp

ước đã ký, nhưng cái mệnh-hệ của nước Nam chưa rõ còn

mất ra thế nào. Vì khi lập vua Hàm-Nghi, Nam-triều không

chịu hỏi ý-kiến lãnh-sự Pháp, nên Rheinart không thừa nhận

vua mới và điện về Pháp, xin Chánh-phủ đối phó với nước

Nam bằng một chánh-sách cương-quyết hơn.

Thời bấy giờ, một vị quan (người ta nói là Ông Ích-

Khiêm) khi bị bắt giam có viết vào tường ngục hai câu thơ :

Nhất giang lưỡng quốc nan phân-thuyết ;

Tứ nguyệt tam vương triện bất tường.

Một sông, đôi nước khôn đường nói (Thuyết) ;

14