VUA HÀM NGHI - Trang 8

CÁI OAI TÀN CỦA VUA TỰ-ĐỨC

1882-1883 – Về hai năm cuối đời Tự-Đức, lá cờ của

triều Nguyễn ủ rũ, vì đã trải qua mấy phen thất-bại ở chiến

trường.

Lốt chân người Pháp dẫm lên gần khắp cõi Đông-dương.

Bức đồ Việt-nam thoạt tiên bị cắt đứt ba tỉnh Biên-hòa, Gia-

định, Định-tường (5 tháng Sáu 1862). Ngày 25 tháng Sáu

1867, Nam-triều mất nốt ba tỉnh Vĩnh-long, Châu-đốc và Hà-

tiên. Thế là trọn xứ Nam-kỳ đã về tay người Pháp mà chỉ còn

giữ lại có hai trăm mẫu ở hai xã Linh-chung và Tân-mỹ thuộc

tỉnh Biên-hòa, làm của hương hỏa để tế họ Đỗ và họ Phạm là

họ Từ-Dụ Thái-hậu, mẹ vua Tự-Đức.

1

Trung và Bắc-kỳ tuy vẫn còn là của nhà Nguyễn, nhưng

theo điều thứ ba, hiệp ước ngày 15 tháng Ba 1874 « vua An-

nam không được phép ký thương-ước với bất cứ một nước

nào mà không hợp với thương-ước Pháp-Nam và mỗi lần

giao-thiệp với một ngoại-quốc phải trình trước đại-biểu

Chánh-phủ Pháp ».

Nước Nam dồn lại chỉ còn có hai xứ là Trung, Bắc-kỳ. Hai

xứ ấy lại cũng không được độc-lập hoàn-toàn. Vì ngoại giao

của nó đã phải đi theo đuôi ngoại giao nước Pháp.

Trong một nước tạm yên : Những trận đánh ở Bắc-kỳ

thoắt đổi làm cuộc giao-thiệp hòa-bình. Nhưng vua Tự-Đức

không chịu nổi cái mầm bảo-hộ của người Âu, nên quay về

lối ngoại-giao cổ của nước Nam. Ngày 25 tháng Chạp 1880,

Nam-triều đệ các đồ tiến cống sang nhà Thanh và gây mối