YÊU EM HƠN CẢ SINH MỆNH - Trang 103

Du Huân Huân im lặng giúp hắn tắm rửa , được một lúc , nàng lại

không thể chịu nổi căng thẳng mà đứng lên “Anh…tự tắm đi.”

Ngô Vũ Thần nhíu mày , thẳng thừng trả lời với vẻ mặt bất mãn

“Không !”

“Tôi không thể.”

“Vậy để tôi bước ra ngoài để em có thể.” – Hắn chợt định đứng lên ,

Du Huân Huân hốt hoảng che mặt lại , hét ầm lên “Đồ biết thái , không
được đứng lên.”

Nhìn điệu bộ hốt hoảng của nàng , hắn chỉ đành nhịn cười , vẫn bước

ra , ngồi xuống chiếc ghế nhỏ , cất giọng “Tiếp tục đi.”

“Anh là đồ biết thái , đại ma vương biến thái.” – Du Huân Huân như

sắp khóc , mím môi ngồi xuống , cầm khăn lau từ cổ đến ngực rồi lưng của
Ngô Vũ Thần. Người nọ thật sự rất sảng khoái , không thể nhịn bắt nạt
nàng dù chỉ một phút , hắn lại lên tiếng “Có cần phải tắm ‘ông xã nhỏ’
không ?”

Du Huân Huân sững người , khuôn mặt xinh đẹp nhăn lại khó hiểu

“Ông xã nhỏ ? ý anh là gì ?”

Ánh mắt Ngô Vũ Thần di chuyển xuống hạ thân của mình , nàng cũng

theo ánh mắt của hắn mà nhìn xuống , đôi mắt xinh đẹp vừa đặt xuống cự
vật cứng rắn của hắn , liền ngước mắt lên , đỏ mặt tía tai , giận giữ nói
không lên lời “Anh….anh….”

Ngô Vũ Thần mặt vẫn tỉnh bơ , không xấu hổ , cũng không đỏ mặt ,

ah81n nói “Thế nào ?”

“Anh đi chết đi.” – Nàng tức giận quăng chiếc khăn vào mặt hắn , hậm

hực nhanh chóng bỏ ra ngoài. Hắn ngồi trong phòng tắm bật cười ha hả ,