YÊU EM HƠN CẢ SINH MỆNH - Trang 239

Hắn đặt viết xuống bàn , đưa tay cầm điện thoại lên , áp vào tai , cất

tiếng “Mẹ à , Huân Huân đâu ?”

“Bao giờ con mới về , Tiểu Huân ngồi chờ con kìa.”

“Đưa điện thoại cho cô ấy đi.”

….

Ở Ngô gia…Du Huân Huân ngồi trên sofa , ánh mắt hướng ra ngoài ,

Ngô phu nhân đưa điện thoại cho nàng “Tiểu Huân , là Vũ Thần.”

Du Huân Huân có chút giận hắn , rõ ràng nói là sẽ về ăn cơm cùng

nàng vậy mà bây giờ lại không thấy “Chuyện gì ?”

Giọng điệu hắn nhẹ hẳn , nghe giọng nàng đủ hiểu là đang giận “Sao

vậy ?”

“Anh không về nhà ?” – Nàng bất mãn lên tiếng.

“Anh bận việc , công ty có rất nhiều việc cần anh phải giải quyết.”

“Ừm…vậy anh làm việc tiếp đi.”

“Nhớ ăn nhiều đấy , buổi chiều anh sẽ đến đón em.”

“Vâng.”

Ngô Vũ Thần cúp máy , chợt phát hiện ra ánh mắt nhìn hắn hết sức kì

lạ “Chuyện gì ?”

Ngô Thiên Bảo lắc đầu , anh không thể tin được đứa em trai suốt ngày

lạnh lùng của mình lại có lúc dịu dàng như thế , mặc dù đã nhiều lần anh
thấy hắn cười nhưng chưa lần nào giống hôm nay : “Đây có phải em trai tôi
không vậy ? Vẻ mặt đó là sao ?”