YÊU EM HƠN CẢ SINH MỆNH - Trang 246

ngồi bên cạnh hoặc ngủ cùng để giúp cô ấy tránh gặp ác mộng , nhưng
người đó phải là người cô ấy từng yêu thương , đây giống như một biện
pháp diều trị tâm lý. Mọi người phải chăm sóc cô ấy thật kĩ , vì nếu tình
trạng đó cứ liên tục xảy ra sẽ ảnh hưởng đến thần kinh não.”

“Tôi biết rồi , cảm ơn bác sĩ.” -Ngô tổng gật đầu , vị bác sĩ già cúi đầu

chào rồi rời đi.

Ngô Vũ Thần đứng trầm mặc , rốt cuộc thì hắn phải làm sao ? Theo

lời bác sĩ liệu có hiệu quả ? Ngô Thiên Bảo thấy hắn đứng im lặng , anh vỗ
vai hắn , cất tiếng “Đi ra với Tiểu Huân đi.”

Ngô Vũ Thần quay lưng bước đi không nói lời nào. Khi hắn vừa bước

ra khỏi cửa , điện thoại Ngô Thiên Bảo chợt reo lên “Có chuyện gì vậy ?”

Phía bên kia đầu dây là giọng nói gấp gáp của Ngô Chấn Nam “Anh à

, tên đó…chết rồi.”

“Cái gì ?”

“Anh mau đến Hắc Long đi.”

Vừa nghe xong , Ngô Thiên Bảo đưa mắt nhìn cha mình “Hắn ta…

chết rồi !”

“Cái gì ?” – Ngô tổng đứng bật dậy , cả hai người liền rời khỏi bệnh

viện….

Du Huân Huân đứng chờ hắn ngoài phòng bệnh , khi thấy bóng dáng

cao lớn xuất hiện từ xa , nàn đứng ngay ngắn lại , trên môi nở nụ cười , vui
vẻ bước đến. Ngô Vũ Thần thấy nàng đi về phía mình cũng nhanh chóng
đến gần , vòng tay ôm lấy cơ thể nhỏ nhắn . Du Huân Huân thắc mắc hỏi
“Anh sao vậy ?”