YÊU EM HƠN CẢ SINH MỆNH - Trang 247

Hắn hít một hơi thật mạnh rồi thở đều , khóe miệng giương lên , nhẹ

nhàng trả lời “Không sao…đi thôi.”

Ngô Vũ Thần nắm tay nàng rời đi . Du Huân Huân ngồi trong xe ,

nhận ra đây không phải là đường về nhà liền cất tiếng “Anh đi đâu vậy ?
Đây không phải đường về nhà.”

“Chúng ta đi ăn trưa.”

“Hôm nay anh không đi làm sao ?”

“Không , hôm nay anh ở nhà với em.” – Khóe miệng Ngô Vũ Thần

khẽ giương lên.

Nàng nhíu mày một chút , rồi lên tiếng “Vũ Thần.”

“Chuyện gì ?”

“Anh nấu cho em ăn đi….Hình như….anh từng nấu một lần phải

không ?” – Du Huân Huân mơ màng nói , dường như ngay chính bản thâm
nàng cũng không biết mình đang làm gì ? Chỉ biết rằng trong đầu chợt hiện
lên mùi hương và những món ăn rất ngon.

Câu nói của nàng khiến hắn có chút ngỡ ngàng , vội dừng xe lại , đôi

mắt màu lam đăm đăm nhìn nàng “Em…vừa nói gì ?”

“Hả ? Ừm…không biết tại sao em có cảm giác như từng được ăn

những món do anh nấu….” – Ánh mắt của hắn khiến nàng có chút sợ hãi ,
lắp bắp trả lời. Không lẽ nàng không nên nói như vậy. Thấy hắn trầm mặc
không trả lời càng khiến nàng thêm sợ , Du Huân Huân đưa tay níu áo hắn ,
mím môi nói “Nếu…nếu anh không thích….thì không cần phải
làm….đừng….đừng…”