YÊU EM HƠN CẢ SINH MỆNH - Trang 311

*Đoàng…Đoàng….

Ba tiếng súng lần lượt vang lên , Ngô Vũ Thần rút súng của tên vệ sĩ

nhắm vào mi tâm Kỷ Tồn Phi , cơ thể cậu nhanh chóng ngã xuống đất.

Du Huân Huân được Trần Đình bảo vệ , cũng may lúc đó hắn nhanh

chóng đưa tay kéo ngược nàng về phía sau , né sang một bên…

Du Huân Huân vẫn chưa hết sợ hãi , cả người run lẩy bẩy , Ngô Vũ

Thần gắng sức bước đến ôm lấy cơ thể nhỏ nhắn “Huân Huân…không
sao…đâu…..”

“Cậu mau đến bệnh việc đi.” – Trần Đình cất tiếng. Máu từ vai Ngô

Vũ Thần vẫn đang chảy nếu không mau cầm máu , hắn sẽ chết thôi , thật
không ngờ hắn lại lợi hại đến thế , táy phải bị thương mà vẫn có thể nhắm
bắn trúng mục tiêu như thế…

Du Huân Huân đưa mắt nhìn hắn , run rẩy nói “Vũ Thần…đến bệnh

viện…anh…”

“Anh không sao…” – Ngô Vũ Thần mỉm cười , cả khuôn mặt rất nhợt

nhạt , chưa nói hết câu hắn đã gục đầu vào vai nàng.

Du Huân Huân giật mình , nàng hốt hoảng lay người hắn “Vũ Thần…

Vũ Thần à…anh sao vậy ?”

Trần định cúi người nâng hắn lên , lạnh lùng nói “Để tôi đưa hắn đến

bệnh viện.”

Du Huân Huân gật đầu , loạng choạng đứng dậy đi theo hắn ra xe…

… ………

*Bệnh viện…..