YÊU EM HƠN CẢ SINH MỆNH - Trang 312

Du Huân Huân lo lắng ngồi ở ngoài , bàn tay không ngừng run rẩy siết

chặt vạt áo , Trần Đình cũng đi theo , vẻ mặt hắn rất dửng dưng.

“Huân Huân….” – Từ phía xa , người trong Ngô gia đều chạy đến chỉ

trừ Ngô Thiên Bảo là ở lại cùng Du Ái My.

Du Huân Huân nhìn thấy mọi người , nàng đứng dậy cúi đầu chào.

Ngô phu nhân vuốt tóc nàng , ân cần hỏi “Con không sao chứ ?”

Nàng lắc đầu , nước mắt lại chảy dài trên khuôn mặt bé nhỏ , bà đau

lòng ôm lấy nàng “Vũ Thần sẽ không sao đâu , con đừng lo.”

Ngô Chấn Nam nhận ra sự có mặt của một người đàn ông lạ mặt , cậu

nhíu mày hỏi “Anh là ai vậy ?”

Kẻ được đặt câu hỏi vẫn rất dửng dưng , bình tĩnh trả lời “Tôi là Trần

Đình.”

“Là anh ? Khốn khiếp.” – Vừa nghe đến hai chữ ‘Trần-Đình’ , cậu liền

nổi điên lên , nắm chặt cổ áo hắn.

“Chấn Nam…anh nghe em nói…” – Du Huân Huân giật mình vội đưa

tay níu lấy áo cậu “Là anh ấy đã cứu em và đưa Vũ Thần đến bệnh viện.”

“Cái gì ?”

“Thưa cậu , thật ra chuyện là thế này…” – Một vệ sĩ cất tiếng kể lại

mọi chuyện…

Dù có nghe hết câu chuyện , Ngô Chấn Nam vẫn không thể chịu được

. chính hắn là người hại gia đình Du Huân Huân , khiến anh trai cậu phải
đau khổ , tên khốn khiếp như thế sao cậu có thể bỏ qua ?