YÊU EM HƠN CẢ SINH MỆNH - Trang 322

Du Huân Huân đưa mắt nhìn ông , khóe miệng giương lên “Cảm ơn

bác , bác để đó đi , cháu làm xong sẽ uống.”

“Cô cũng mau vào nhà đi ạ , trời đang rất lạnh , thiếu gia nói tôi phải

chăm sóc cô thật kỹ.”

“Haha…cháu biết rồi , bác đừng lo , cháu đâu phải con nít…”

“Vâng.” – Quản gia gật dầu lui vào nhà. Nàng mỉm cười , tiếp tục

công việc của mình.

*Tin…tin….

Đột nhiên tiếng kèn xe phát ra khiến nàng giật mình quay đầu nhìn.

Cánh cửa xe mở ra , người đàn ông lịch lãm bước xuống , trên môi nở nụ
cười ôn nhu “Bà xã , anh về rồi !”

Đôi đồng tử màu đen chợt sáng lên , nàng đặt bình tưới nước xuống

đất , bước đến bên hắn “Sao hôm nay anh về sớm vậy ?”

“Vì nhớ em.”

Nàng đấm nhẹ vào lồng ngực rắn chắc , bĩu môi nói “Hừ , thật dẻo

miệng.”

Ngô Vũ Thần vòng tay ôm lấy thắt lưng nàng , cười ha hả. Du Huân

Huân kéo hắn ngồi xuống chiếc xích đu , đưa ly trà vẫn còn nóng cho hắn
“Anh uống đi , vẫn còn nóng.”

“Em không uống sao ?”

“Ưm.” – Du Huân Huân lắc đầu , cầm miếng bánh quy bỏ vào miệng.

Ngô Vũ Thần cởi chiếc áo khoác to rộng khoác lên người nàng , cất

tiếng “Sau này nên mặc thêm áo ấm , trời rất lạnh sẽ ảnh hưởng đến sức