YÊU EM HƠN CẢ SINH MỆNH - Trang 342

“Không , Vũ Thần à…”

“Chuyện gì ?”

“Giao thừa mọi năm em đều cùng ba mẹ ngồi chờ , nhưng măm nay

không giống như vậy , tuy có chút buồn nhưng có anh bên cạnh nên không
sao rồi.”

“Dù có chuyện gì cũng có anh ở đây.” Ngô Vũ Thần ôm chặt nàng ,

nhẹ nhàng nói , chỉ cần nàng vui vẻ dù hắn có phải làm gì cũng được . Vụ
tai nạn ấy giá như nàng vĩnh viễn quên thì tốt hơn…

“Em biết rồi.” Nàng quay mặt hôn nhẹ lên môi hắn , híp mắt cười rồi

quay mặt đi.

Ngô Vũ Thần vươn tay xoay mặt nàng hôn sâu lên cánh môi anh đào ,

nàng cũng im lặng phối hợp với hắn….uyển chuyển triền miên mãi không
dứt…