YOKO - NGƯỜI BẠN VÔ CÙNG ĐẶC BIỆT CỦA TÔI - Trang 72

– Thì chỉ mấy bạn trong lớp, mấy bạn trong đội trượt ván thôi. Thực ra

chẳng có ai đặc biệt…

– Gì cơ? – Lukas vừa bước vào vườn tay cầm một món quà lên tiếng. –

Tớ có nghe chính xác không vậy? Không ai đặc biệt? Liệu hồn đấy!

Và cậu ta đặt món quà lên ghế dài, lăn xả vào Pia hất cô bé xuống cỏ.

– Cù ki này!

Pia cười ngặt nghẽo cho tới khi không chịu nổi nữa và năn nỉ Lukas. Cậu

bạn dừng lại, đứng lên và chìa một tay cho Pia.

– Đấy, có ai đặc biệt đâu! – Cậu nói. – Và bây giờ. Chúc mừng sinh

nhật! Cậu bạn tặng Pia một gói quà méo mó được bọc khá vụng về.

– Hừm, tớ không làm cho khéo hơn được. – Lukas nói.

Pia bóc giấy gói và mở to mắt ngạc nhiên. Lukas đã nặn con gấu Tây

Tạng mắt viền trắng bằng đất sét.

– Ôi, đẹp quá! Pia mừng rỡ. – Nhìn y như thật vậy. Nhưng mà cái gì

đây? Nó nhìn cái khe nhỏ trên lưng chú gấu.

– Chú gấu này là hộp tiết kiệm đấy. – Lukas nói. – Có một ít ở trong rồi.

Phần còn lại cậu phải chăm chỉ tiết kiệm đấy. Tớ cũng có một hộp. – Cậu
nháy mắt với Pia.

Pia ngẩn người không hiểu.

Lukas mỉm cười.

– Thì dành cho chuyến du lịch của chúng ta tới Himalaya ấy mà…

– Hết –