đặc nhiệm thực thi các chiến dịch phản gián, chống khủng bố, những hành
động đáp trả và cưỡng chế).
Fleming đã có lần tuyên bố: "Tôi luôn yêu quý nhân dân Nga và tôi vui
lòng được làm việc ở Moskva... Vì vậy tôi không bao giờ có ý định bôi nhọ
họ, hơn thế đường lối chung sống hòa bình đã mang lại nhiều thành quả".
Flemming viết cả thảy 14 cuốn về điệp viên 007 James Bond.
Có thể nói đôi chút về các nguyên mẫu cho James Bond. Trước hết, rõ
ràng James Bond là một nhân vật hư cấu, tập hợp tính cách của nhiều
người. Nhân vật này gợi nhớ đôi chút gì đó của tác giả và đồng sự của ông,
điệp viên Merlin Marsall, có những nét của điệp viên hai mang người Nam
Tư Dusco Popov, lại chịu ảnh hưởng của cả điệp viên quốc tế nổi tiếng
Sidney Reilly, một người mà Fleming thường được Bruce Lockhart, một
điệp viên cũng không kém phần nổi danh và là đồng sự của ông kể cho
nghe. Tuy nhiên Fleming nhận xét: "Tiếc là Bond không phải lúc nào cũng
tốt như Reilly!".
Về hình ảnh James Bond tác giả có tranh luận nhiều lần với chính giám
đốc Cục Phản gián Mỹ Allen Dulles, người rất thán phục sáng tác của
Fleming và thường khoe khoang rằng dưới trướng ông ta có "không chỉ
một tá James Bond". Đúng là trong cuốn "Nghệ thuật tình báo" của mình
Dulles đã so sánh điệp viên Liên Xô Rudolf Abel với James Bond và phải
thừa nhận: "Abel có thể làm mọi chuyện thật êm thấm bí mật, trong khi
James Bond lại thực thi một cách ồn ào và bắn nhau chí chóe".
Nguyên mẫu các sếp của James Bond (ngài M) chính là các cấp lãnh
đạo của Fleming, như sếp của Cục Tình báo MI-5 Macswell Nite, John
Golfrie và ngài Colin Gabbins, giám đốc Cục Quản lý các chiến dịch đặc
biệt thời chiến.