anhta dĩ nhiên muốn kết hôn với cô, lấy cô! Ha ha…" Cô ta hoàn toàn trở
nênđiên cuồng, cười lớn, nước mắt cũng từ hai bên khóe mắt chảy xuống…
"Tôi hỏi cô, chuyện hạ độc này chỉ do một mình cô gâynên?" Hoắc Thiên
Kình đột nhiên lạnh lùng hỏi một câu.
An Nhã đột nhiên nín cười, đáy mắt nổi lên vẻ khác thường…
"Hoắc Tiên Sinh, thực ra anh muốn hỏi Phương Nhan cótham dự hay
không, đúng chứ?"
Cô ta nói xong, lại bắt đầu nở nụ cười. "Anh lo cho ÚcNoãn Tâm của anh
thế sao? Lẽ nào anh không biết anh tổn thương Phương Nhan sâuthế nào
sao? Anh lo ràng Úc Noãn Tâm sẽ bị thương tổn, vậy chị họ của tôi thìsao?
Anh có từng nghĩ tới cảm nhận của chị ấy hay không?"
Sắc mặt của Hoắc Thiên Kình đột nhiên trở nên khó coi…
Úc Noãn Tâm thấy thế, ấn đường nổi lên chút không đành lòng,không kìm
chế được mà nói: "An Nhã, đến tột cùng chị họ của cô là người thếnào thì
chỉ có chính cô ta mới biết được, thứ mà cô nhìn thấy chẳng qua chỉ làmặt
ngoài mà thôi, trên thực tế cô ta đã sớm…" Nói nói đến đây liền im
bặt.Nàng không thể nói tiếp nữa. Nếu như nói tiếp, người xấu hổ không chỉ
là AnNhã, còn có Hoắc Thiên Kình. Cho dù hắn không yêu Phương Nhan,
nhưng nếu như biếtPhương Nhan đã sớm có quan hệ xác thịt với Tả Lăng
Thần, ở trước mặt bạn bè, nhấtlà trước mặt bạn tốt thì sẽ cảm thấy xấu hổ
không chịu nổi. Hơn nữa, tình hình ởđây sẽ trực tiếp rơi vào mắt của cảnh
sát ở bên ngoài.
Nghĩ tới đây, trong lòng nàng lại nổi lên tự giễu…
Sự vô tâm của người đàn ông này đã tạo nên bi kịch của ngàyhôm nay,
nàng dĩ lại còn lo lắng cho thể diện hắn?