anh có nói sai hay không. Chỉ có suy nghĩ thật kỹ mới có thể nhậnra."
Úc Noãn Tâm không nói gì nữa, chỉ ngẩn ngơ mà nhìn hắn…
"Ít nhất, bây giờ chúng ta rất vui vẻ không phảisao?"
Hoắc Thiên Kình cúi đầu, chóp mũi ái muội mà cọ cọ vào cánhmũi nàng.
Động tác vô cùng ngọt ngào giống như một đôi tình nhân thân mật nhấtlàm
Úc Noãn Tâm hoàn toàn không thể cự tuyệt, thậm chí còn tham luyến cử
chỉ ônnhu hiếm có của hắn…
Nàng phải thừa nhận điểm này… Trong khoảng thời gian này,tuy rằng
chuyện xấu quấn lấy nàng, nhưng quả thực nàng rất vui vẻ. Tuy rằng đãtrải
qua sự phản bội trong tình yêu, nhưng người đàn ông này không cho nàng
cóbao nhiêu thời gian trị thương. Dường như đau khổ đều bị tiêu tan sạch
sẽ trongsự chăm sóc dịu dàng hàng ngày của hắn…
Hơi thở ấm áp quen thuộc khẽ quét qua môi nàng, làm nàngkhông tự chủ
được và ôm lấy cổ của hắn.
Trong bầu không khí kì lạ lại xen lẫn sự ấm áp khó tả.
"Noãn, anh thích sự chủ động của em."
Hoắc Thiên Kình dịu dàng nói nhỏ bên môi nàng, tựa như dụ hoặclại như
khát khao, hầu kết gợi cảm còn động đậy lên xuống một chút làm Úc
NoãnTâm có chút miệng lưỡi khô nóng.
Nàng biết đêm nay mình hoàn toàn điên rồi, hoàn toàn chìm đắmrồi…
Ít nhất nàng đã không khống chế được hành vi của mình, khôngthể cự tuyệt
lời thì thầm của hắn. Nàng nhẹ nhàng ngửa đầu, đôi môi mềm mại ấmáp
chủ động hôn lên hầu kết của hắn, làm cho cơ thể của hắn trở nên cứng
ngắc.