Hoắc Thiên Kình có chút dở khóc dở cười. Hai người bọn họ sợbị phóng
viên nhận ra nên đeo kính râm, vậy mà còn bị bà chủ quán này nhận raquen
mặt?
Úc Noãn Tâm nghi hoặc mà nhìn Hoắc Thiên Kình, nhẹ giọng hỏi:"Thiên
Kình, Yi Fei Si là gì? Tên người sao?"Nàng không biết tiếng HyLạp nhưng
nàng biết Hoắc Thiên Kình tinh thông sáu loại ngôn ngữ.
Hoắc Thiên Kình cười khẽ, vỗ nhẹ đầu nàng một cái rồi nói:"Yi Fei Si ở Hy
Lạp có nghĩa là hạnh phúc, cặp nhẫn này có tên là Yi FeiSi có ý là tình yêu
hạnh phúc."
"À…" Úc Noãn Tâm hiểu ra, cầm chiếc nhẫn xem tỉ mỉ."Kiểu dáng cũng
rất độc đáo, có lẽ là không mua được ở chỗ khác."
"Thích không?" Hoắc Thiên Kình sủng nịch hỏi.
"Thích." Úc Noãn Tâm đeo chiếc nhẫn cho nữ vàotay, nhìn nó cười hê hê
mà gật đầu.
"Đúng là trẻ con, tặng nhẫn kim cương thì em không muốnđeo, lại đeo loại
nhẫn có hình thù kì quái này."Hoắc Thiên Kình lắc đầu cười,sau đó quay
sang chủ quán. "Gói là đi, tôi mua cặp nhẫn này!"
"Không, Thiên Kình…"
Úc Noãn Tâm thấy hắn lấy ví tiền ra thì lập tức ngăn lại,sau đó lấy ví của
mình ra, đưa cho bà chủ một tờ tiền lớn rồi nhìn hắn nũng nịuvà nói: "Hôm
nay anh đã mua không ít đồ cho em rồi. Em ấy à, không có nhiềutiền như
anh, mua không nổi những thứ đồ tiền triệu, nhưng chiếc nhẫn này em
cóthể mua tặng anh được…"
Nói tới đây, cô cầm lấy chiếc nhẫn của nam đeo vào ngón taygiữa của hắn.
"Ngón áp út dành để đeo nhẫn cưới, vậy ngón này để đeo nó,không được