thủđoạn bức cung của Hoắc Thiên Kình nên sẽ không ngăn cản. Vì thế
nàng phải đến gầnhắn một chút, nếu không sẽ cảm thấy Hoắc Thiên Kình
đáng sợ như một người xa lạ.
Cô gái trong lòng run rẩy làm Hoắc Thiên Kình đau lòng, đưatay ra ôm
nàng vào ngực, bàn tay khẽ vuốt ve nàng, dùng hơi thở quen thuộc đểlàm
nàng ấm áp.
"Đừng, đừng mà Hoắc tiên sinh. Tôi nói, tôi nói!"Quả nhiên Cố Đông
không chịu được lời dọa, cả người run bần bật, ngay cả nóichuyện cũng
không không rõ.
Hoắc Thiên Kình ra hiệu bảo Kiêu thả ông ta ra.
"Nói đi! Tôi đã nói là tôi không có tính kiên nhẫn!"
Hắn lạnh lùng mở miệng, mà một bàn tay thì vẫn đang vỗ về ÚcNoãn Tâm.
Hai loại khí thế tàn nhẫn cùng dịu dàng phối hợp một cách rất tựnhiên trên
người hắn.
Cố Đông đã hiểu lúc này mà có nói điều kiện thì chỉ còn mộtcon đường
chết. Chết đứng cũng là chết, chết nằm cũng là chết, không bằng chọncái
chết dễ chịu một chút. Một khi kiếp nạn đã đến thì có trốn cũng không
được.
Ông ta liếm đôi môi rướm máu, yên lặng một lúc, cuối cùng mởmiệng nói:
"Thật ra nhiều năm nay Hoắc phu nhân vẫn đưa tiền cho tôi. Ítthì mấy triệu,
nhiều thì cả trăm triệu…"
Nói đến đây, ông ta dừng lại một chút, dè dặt mà nhìn HoắcThiên Kình
cách đó không xa. Thấy hắn thờ ơ mà nhìn mình thì sợ tới nỗi vội vãnói
tiếp: "Sở dĩ Hoắc phu nhân đưa tiền cho tôi là vì, vì…"
Ông ta lắp bắp, dường như đang tìm những từ ngữ thích hợp.