Động tác trẻ con của nàng khiến Hoắc Thiên Kình cong khóemôi, hắn buồn
cười đặt bàn tay to lớn bao phủ tay nàng, cặp mắt hẹp dài hơi mềmđi, sự
dịu ngoan của nàng làm một luồng khí nóng từ dưới bụng dâng lên não.
Người đàn bà này, hình như luôn có biện pháp câu dẫn khát vọngsâu thẳm
của hắn!
Khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tấc cùng với nếp nhăn trênmặt khi nở nụ
cười tà mị, làm trong lòng Úc Noãn Tâm hơi lăn tăn xao động.
Kỳ thực người đàn ông này thực sự là "kẻ gây tai hoạ".
Ngũ quan giống như vật điêu khắc hoàn hảo mà Thượng đế ban tặng,kiên
cường mà không mất vẻ tuấn mỹ, cặp mắt đen như chim ưng, bình tĩnh,
thâmsâu, đầy ma lực, chiếc mũi anh tuấn, đôi môi mỏng tản mác ra sức
quyến rũ trí mạng,nghĩ đến đôi môi vừa trằn trọc dây dưa trên môi nàng,
trong cơ thể nàng dânglên một luồng khí nóng, lan ra toàn thân…
"Ngài thật xinh đẹp…" Nàng vô thức buột miệng nói,mang theo sự tán
thưởng không chút giấu diếm.
Hoắc Thiên Kình nao nao, trái tim cứng như đá, lạnh như băngkhông
ngừng len lỏi một luồng ấm áp.
"Cô bé ngốc, miêu tả đàn ông không gọi là xinh đẹp…"Lần đầu tiên, hắn ép
tiếng nói xuống rất thấp, nặng như đá tảng đập vào trongngực Úc Noãn
Tâm.
Úc Noãn Tâm nhẹ nhàng cắn môi, hàm răng nhỏ nhắn để lại vếttích nhợt
nhạt trên bờ môi.
"Tôi đã nói rồi, nó là của tôi, không cho phép em lạikhi dễ nó!" Ngón tay
của Hoắc Thiên Kình kéo bờ môi đang bị nàng giày vòra.