7 NGÀY ÂN ÁI - Trang 235

Ngu Ngọc khẽ giật mình trong chốc lát, sau một lúc lâu mớiphản ứng lại,
gật đầu. "Thiên Kình, em yêu chính là con người củaanh…"

"Yêu con người của tôi?" Hoắc Thiên Kình cười cườingoài ý muốn. "Em
hiểu biết được bao nhiêu về con người của tôi?"

Tất cả đàn bà đều giống nhau, mục đích đến gần hắn không phảivì tiền tài
thì cũng vì danh vọng. Tình yêu, đối với hắn mà nói chẳng qua chỉlà một
thứ gì đó rất rẻ mạt! Cho nên, để một người đàn bà tới gần hắn, chi
bằnggiành nhiều thời gian ở trên giường.

"Thiên Kình, anh làm sao vậy…" Ngu Ngọc không rõ vìsao hắn lại nói
những lời này, trong lòng thất kinh.

Quả thực, cô ta tự nhận là không hiểu gì về người đàn ôngtrước mắt mình,
tuy nói là đã ở cùng một chỗ ba năm rồi.

Hoắc Thiên Kình cười lạnh, đặt ly sang một bên, khóe mắt lơđãng lướt đến
chỗ ngoặt tại cầu thang trên boong tàu, bóng dáng đang do dự kialàm đôi
mắt hắn trầm xuống…

"Vậy chứng minh một chút xem em yêu tôi được baonhiêu!"

Ngu Ngọc khôn ngoan, cười tươi như hoa, niềm vui sướng ngậpđầy trong
mắt không cần nói cũng biết…

"Anh yêu, người ta chỉ biết nhất định anh sẽ không bỏ mặcngười ta…"

Hoắc Thiên Kình ngầm thừa nhận khiến trong lòng cô ta rốt cuộccũng có
niềm tin, giải thưởng này ắt sẽ phải thuộc về cô.

Bàn tay nhỏ bé mềm mại mang theo hết thảy mọi quyến luyếncùng phóng
đãng, lướt một đường xuống phía dưới. Tuy rằng trước sau cô ta đềukhông
hiểu rõ con người Hoắc Thiên Kình nhưng cô ta lại vô cùng hiểu rõ dục