Bàn tay to của Tả Lăng Thần ôn nhu ôm lấy eo của nàng, quyếnluyến
không ngớt mà cúi người, đôi môi dịu dàng nhẹ nhàng đặt lên trán nàng…
lên chóp mũi cao xinh đẹp… cuối cùng là lên đôi môi đỏ mọng đang khẽ
run củanàng…
Anh dùng sự dịu dàng để an ủi sự run rẩy cùng sợ hãi củanàng, ngay cả ánh
mắt trước sau như một đều trầm lắng điềm đạm của anh, cũng đềubắn ra tia
lửa nóng rực…
Úc Noãn Tâm nhắm hai mắt lại, giờ khắc này, nàng không cáchnào cự
tuyệt, bởi vì… anh là người đàn ông mà nàng yêu.
Đôi môi dịu dàng tiến vào, hai tay của nàng từ chống cự chuyểnthành quấn
lấy, khiến cho lưỡi của Tả Lăng Thần giữ lấy càng thêm sâu hơn, hòacùng
hơi thở nam tính quyến rũ, thâm nhập vào khoang miệng của nàng.
Đầu của nàng bị bàn tay to giữ lại, đôi môi mỏng dịu dàngkhông hề che
giấu tình cảm say đắm mà anh dành cho nàng, chiếc lưỡi linh hoạtcùng
nàng quấn lấy dây dưa một chỗ, khi thì nhẹ khi thì mạnh cắn lấy nàng.
Nụ hôn sau cách biệt trùng phùng khiến Úc Noãn Tâm dần lạc lối,cả người
như sóng cuộn khẽ run rẩy, nàng bất giác đáp lại anh. Sự mềm mại
tronglòng làm Tả Lăng Thần dần dần mê man, bàn tay đang ôm trọn eo của
nàng tự nhiênmà xoa lên vùng da thịt đẫy đà, ngay cả hô hấp cũng trỏ nên
gấp gáp hơn.
Úc Noãn Tâm cũng nhiệt tình đáp lại, thân thể xụi lơ như nướcở trên người
anh, mặc cho anh tùy ý dần dần từ ôn nhu chuyển sang hành vi có chứasự
kích thích rõ ràng, đôi môi nam tính mải mê một đường xuống phía dưới…
"Lăng Thần…" Ngay cả trái tim của Úc Noãn Tâm cũngđang run rẩy, vì
động tác của anh, thân thể càng run hơn nữa.