tối sầm lại,cuối cùng, con mắt đen hẹp dài tự nhiên lại nổi lên một ánh sáng
khiến người takhó hiểu không thôi.
Đó là một loại tàn nhẫn chợt bừng tỉnh, thậm chí… mang theohận ý khiến
người ta kinh sợ không thôi.
Nhưng, loại biểu tình này chỉ một thoáng đã qua, sau một khắc,hắn lại khôi
phục lại vẻ hờ hững vốn có…
Thì ra…
Nghi hoặc vẫn tồn tại trong đáy lòng hắn rốt cục có đáp án,trong lòng hắn
không ngừng cười nhạt.
"Không nên ngồi xổm ở đây, đứng lên đi."
Tiếng nói đàn ông quanh quẩn trên đỉnh đầu dường như trở nêncó chút dịu
dàng, Úc Noãn Tâm ngẩng đầu, đối diện với cặp mắt kín đáo của hắn,đã
thấy khóe môi hắn lộ ra một đường cong ấm áp.
Nàng bỗng sợ run lên một chút, dường như không để ý đến nướcmắt nơi
khóe mắt, một Hoắc Thiên Kình như vậy là người mà nàng rất xa lạ.
Để mặc cho bàn tay to của hắn tùy ý kéo lấy mình, kể cả độngtác hắn khẽ
vuốt ve khuôn mặt đầy nước mắt của mình cũng đều là dịu dàng…
"Không ngờ em đã trải qua nhiều chuyện như vậy, khôngnên khóc nữa, tôi
thu hồi lại lời nói lúc nãy." Hoắc Thiên Kình nhìn nàng,đáy mắt phóng ra
một tia sáng kỳ lạ, tốc độ cực nhanh làm cho người ta không nắmbắt được.
Úc Noãn Tâm ngây ngẩn nhìn hắn, hắn thế này… rốt cục là xinlỗi?
Cánh môi hơi hé mở một chút, không đợi nói ra bất cứ lờinào, thân thể
nàng liền bị hắn một lần nữa ôm lấy.