"Hoắc tiên sinh…Trong lòng tôi đã coi anh là ân nhân,anh cũng từng nói
anh không thích ép buộc phụ nữ… Van cầu anh, buông tha tôiđi…" Úc
Noãn Tâm thấy hắn tháo cà-vạt, sau đó là áo sơ-mi trên người, hô hấptrở
nên gấp gáp…
"Tôi quả thực không thích ép buộc phụ nữ…"
Hoắc Thiên Kình cởi khuy áo, lộ ra cơ ngực to lớn rắn chắc,khi nhìnthấy
trong mắt nàng ánh lên hi vọng, tàn nhẫn nói: "Đáng tiếc… Emlà người
phụ nữ khiến tôi một lần nữa phá lệ, tôi đã cho em cơ hội, là em khôngbiết
quý trọng, đừng trách tôi…"
Vừa nói, thân thể hắn như con báo đen tiến sát tới gần nàng,cố ý giày vò ý
chí của nàng.
Không sai, hắn có thể ép buộc nàng lần đầu, thì đương nhiêncũng có thể ép
buộc nàng lần thứ hai! Ba năm trước đây hắn có thể làm như vậy,thì ba năm
sau hắn cũng có thể làm như thế!
Úc Noãn Tâm không ngừng lùi về phía sau, cho đến khi lưng chạmvào
tường, không thể lùi thêm được nữa…
Trái tim, trong nháy mắt bị sự tuyệt vọng bao phủ…
Nỗi sợ hãi ba năm trước một lần nữa xuất hiện…
Thân thể to lớn của Hoắc Thiên Kình hoàn toàn bao phủ cơ thểbé nhỏ của
nàng, nàng run rẩy, giống như cái đêm của ba năm trước đây, hơi lạnhlẽo
trên người nam nhân này và trên người nam nhân đêm đó không ngừng
trùng hợp,lòng nàng không ngừng quặn đau…
Cánh tay nam nhân rắn chắc vòng qua bên hông mảnh khảnh củanàng, hơi
thở nguy hiểm quẩn quanh vành tai trắng nõn của nàng.