7 NGÀY ÂN ÁI - Trang 735

Nhìn dáng vẻ trầm mặc của nàng, Tả Lăng Thần dường như cũngkhông thể
dối mình, chỉ đem bàn tay nhỏ bé của nàng nắm chặt hơn…

"Noãn Tâm, em nói em không yêu anh, anh không tin chútnào. Nếu như em
lo lắng, sợ chuyện kết hôn sẽ ảnh hưởng tới sự nghiệp của em,thì anh có thể
đợi em, chờ đợi khi em cam tâm tình nguyện gả cho anh mới thôi,chỉ cần…
em ở lại bên cạnh anh."

Trái tim bị đánh mạnh, nàng nhìn đôi mắt đen thâm tình thathiết chân thành
của anh, anh là hoàng tử biết săn sóc như vậy, cho dù thế nàovào lúc này
anh cũng không đành lòng nổi giận với nàng…

Người đàn ông như vậy, nàng một khi đánh mất sẽ không thểnào tìm được,
nhưng mà – nàng chỉ có thể lựa chọn buông tay…

Tiếng nói của anh êm nhẹ nhưng không khó nhận ra mang theo vẻche giấu
đau khổ cùng nhượng bộ, thậm chí… mơ hồ mang theo cả sự cầu xin…

"Lăng Thần, chúng ta không hợp nhau, ba năm trước đâychúng ta không
thể ở cùng một chỗ, ba năm sau vẫn là như thế, có thể nói em vàanh thực sự
hữu duyên vô phận, xin lỗi, là em không biết rõ tình cảm của mình,là em có
lỗi với anh…"

Úc Noãn Tâm rất khâm phục chính mình, đang đau lòng như vậymà vẫn có
thể lạnh lùng bình tĩnh nói ra những lời cự tuyệt này, ngay cả giọngnói
cũng lộ vẻ hững hờ cùng khách sáo lễ phép.

Nàng đang chăm chú diễn, nhưng trái tim thì đang gắt gao đauđớn…

Bàn tay to đang nắm giữ bàn tay nàng rốt cuộc run rẩy, nànghầu như có thể
nghe được hơi thở thô suyễn của anh, giương mắt nhìn anh, anh dườngnhư
đang cố kìm nén gì đó, ngay khi nàng còn muốn nói tiếp thì thấy anh đứng
dậy…