7 NGÀY ÂN ÁI - Trang 968

Nàng nhìn món ngon trên bàn một chút, nhẹ nhàng gật đầu mộtcái.

"Vậy… đem vị đầu bếp này tặng cho em, chỉ phục vụ mìnhem có được
không?" Hoắc Thiên Kình cười như ẩn chứa ý đồ.

Úc Noãn Tâm nghi hoặc nhìn hắn, vô duyên vô cớ lại tặng chonàng một vị
đầu bếp để làm gì.

Hoắc Thiên Kình lại mượn cơ hội đem một miếng thức ăn đưavào trong
miệng nàng, đôi mắt đen thẳm nhìn nàng không hề chớp. Trong đôi
mắtphản chiếu hình ảnh lạnh lùng của nàng, chóp mũi anh tuấn cọ cọ vào
đầu mũinàng, động tác ám muội mà chứa đầy ý tứ…

"Nếu như em thực sự thích, mỗi ngày tôi đều có thể làmcho em ăn. Cho
nên Noãn…" Hắn ngẩng đầu nhìn nàng, giọng nói trầm thấpchân thành tha
thiết. "Ở lại bên cạnh tôi, cam tâm tình nguyện ở lại bên cạnhtôi, đừng rời
đi, được không?"

Úc Noãn Tâm hoàn toàn bị lời nói của hắn làm hoảng sợ, nhấtthời chỉ biết
ngây ngốc nhìn hắn, ánh mắt không thể dời đi.

Tiếp xúc với hắn lâu như vậy, dường như rất ít khi nàng ngheđược giọng
nói của hắn hạ thấp như thế. Cho tới giờ mỗi khi hắn nói đều là mệnhlệnh,
có vẻ khẳng định cùng kiên quyết không cho người khác cự tuyệt.
Nhưngngày hôm nay, hắn dĩ nhiên lại dùng thái độ khẩn cầu để nàng ở lại
bên người.Nàng nghe nhầm hay là đầu hắn có vấn đề? Ngày hôm nay hắn
rất lạ, không giốngHoắc Thiên Kình thường ngày chút nào. Thậm chí khiến
nàng nảy sinh ra một loại ảogiác… hắn chỉ là một người đàn ông nhìn rất
giống rất, rất giống Hoắc ThiênKình.

Hơn hết còn có một điều khiến nàng kinh ngạc chính là… nhữngmón ăn
này.

"Những món ăn này là anh làm?"