Đường Hoan lắc đầu, giận dữ nói: "Không phải, mặc dù Tiết Trạm rất tốt,
nhưng lúc ta cùng hắn ta ở chung một chỗ không khẩn trương một chút
nào,không có cái loại cảm giác mặt đỏ tim đập này."
Tống Mạch khôngtiếp lời, qua một lát, khen nàng: "Xem ra trước khi chết
ngươi biết cưỡi ngựa, thuật cưỡi ngựa cũng không tệ lắm."
"Ừ, ta cũng nghĩ nhưvậy, hơn nữa ta thích cưỡi ngựa, cảm giác ngược gió
mà đi như vậy, đặcbiệt thoải mái!" Đường Hoan hưng phấn mà nhìn hắn,
ánh mắt phát sáng.
Tống Mạch dời tầm mắt, dừng một chút, nói: "Vừa rồi nghe ngươi nói
muốn đuangựa cùng Tiết Trạm, là cảm thấy không có người lợi hại hơn
ngươi sao?Có dám so với ta một trận hay không?"
Đường Hoan kinh ngạc "A"một tiếng, trong lòng lại cười nở hoa. Nam
nhân lầm lì này, nghẹn lâunhư vậy, cuối cùng cũng muốn chơi cùng nàng
sao?
Nàng không thèm tiếp!
Nàng ảo não xoay người lại bóp đùi: "Ta cũng muốn so với ngươi, đáng
tiếcthân thể này quá yếu ớt, bắp đùi ta bây giờ có phần cọ sát đến khó
chịurồi. Tướng quân à, chúng ta trở về đi, ta muốn trở về nằm một lát,
nghỉngơi tốt ngày mai còn lên đường."
Tống Mạch nhìn chằm chằm búi tóc sau gáy của nàng, khẽ nhếch môi.
Muốn nghỉ ngơi? Nàng cho rằng nàng là đại tiểu thư nhà ai sao?
"Cũng được, bây giờ về phủ, vừa vặn ta có việc muốn sai ngươi."