9 GIẤC MỘNG XUÂN CỦA NỮ HÁI HOA TẶC - Trang 1337

"... Hắn ở bên ngoài chờ ta? Hắn cũng đi? Hắn không phải bị thương
sao?"Đường Hoan dụi dụi mắt ngồi dậy, có chút không thể tin được.

"Cái này em cũng không biết, dù sao điện hạ đã phái người đến thúc
dục."Thanh Hạnh nhìn nhìn ngoài cửa sổ, vừa hầu hạ nàng thay cung trang
rườmrà, vừa nhỏ giọng nói: "Vương phi, lại mặt đối với nữ tử mà nói là
việclớn, điện hạ bị thương thành như vậy còn cùng người trở về, có thể
thấyđược trong lòng có bao nhiêu coi trọng người. Lát nữa gặp mặt,
ngườiliền chủ động nhận sai đi, điện hạ nhất định không đành lòng tức
giậnvới người."

Đường Hoan cười trừ. Bảo nàng lừa một nam nhân kíchthích đối phương
hoan hảo cùng nàng không sao, bảo nàng ở dưới tìnhhuống đối phương đã
tuyên bố vô luận như thế nào cũng không chịu muốnnàng còn đi công khai
cầu xin đối phương, nàng cần gì chứ? Lại nói, Tống Mạch chịu cùng nàng
lại mặt, càng nhiều hơn vẫn là làm cho Cảnh Trữ hầu xem đi? Những
chuyện triều đình kia nàng không hiểu, nàng chỉ biết làTống Mạch sẽ
không vô duyên vô cớ theo nàng cùng về Thẩm gia, việc vềnhà mẹ đó hắn
rõ ràng biết nàng căn bản không coi thành một chuyện totát.

Nếu hắn muốn giày vò, nàng coi như ra ngoài đi dạo đi.

Chỉnh đốn xong xuôi, Đường Hoan do Thanh Hạnh đỡ ra cửa.

Đến cửa chính Vương phủ, chỉ thấy một chiếc xe ngựa xa hoa đỗ ở phía
trước, không có nhìn thấy Tống Mạch. Đường Hoan chỉ cho là Tống Mạch
không kịp chờ tạm thời về phòng nghỉ ngơi rồi, xách váy dẫm ghế gỗ nhảy
lên xengựa, bên cạnh Thanh Hạnh ở bên dưới đẩy màn xe ra cho nàng,
Đường Hoancúi đầu đi vào. Đi vào, mới phát hiện bên trong đã có người
rồi.

Không cần nhìn cũng biết là ai.