"Điện hạ nói, nếu Vương phi không đi, thuộc hạ có thể bất kính với vương
phi." Sở Bình bình tĩnh nói.
"Như thế nào là phương pháp bất kính vậy?" Đường Hoan tới đây nổi hứng
rồi, tiến lên muốn sờ lồng ngực nam nhân.
"Vương phi thứ tội, thuộc hạ chỉ là nghe điện hạ phân phó làm việc." Sở
Bìnhnhanh chóng tránh đi, tiếp theo lấy ra một sợi dây thừng chuẩn bị
tróingười, đáng tiếc rốt cuộc y không thể trói thành, bởi vì Đường Hoan
thấy đủ rồi bèn thu tay lại, đã chủ động đi thư phòng bên kia rồi.
Đến cửa thư phòng, Thanh Hạnh bị Sở Bình mang đi, Đường Hoan lớn
tiếng cảnh cáo Sở Bình không được động tay chân với nha hoàn của nàng,
lúc này mới đẩy cửa mà vào. Bên trong im ắng, chỉ có tiếng bước chân rõ
ràng củanàng. Đường Hoan ở gian phụ nhàn nhã vòng quanh vài vòng, cuối
cùng cũng bước đi vào, chỉ thấy Tống Mạch ngồi ngay ngắn ở trước bàn,
cầm trongtay tập sổ con. Dưới ánh đèn mờ nhạt, trên khuôn mặt trong trẻo
lạnhlùng của hắn thêm phần tĩnh mịch.
Đường Hoan không nói chuyện, tự mình ngồi vào đối diện hắn, ghé vào
trên bàn nhìn thẳng vào hắn.
Nam nhân ưa nhìn như vậy, dường như nhìn thế nào cũng không nhìn đủ.
"Ngày mai chính là một ngày cuối cùng theo như lời ngươi nói rồi, không
biếtngươi là sáng mai chết, hay là tối mai chết, cho nên ta gọi ngươi tớiđây.
Nếu ngươi nói là thật, chúng ta cùng chết, trên đường đến suối vàng ta sẽ
tìm ngươi báo thù đoạt mệnh. Nếu hết thảy không thay đổi, ta tựtay tiễn
ngươi về trời." Sau trầm mặc dài đằng đẵng, Tống Mạch chậm rãinói, đầu
cũng không ngẩng.
Đường Hoan từ trên giá bút lấy đượcmột chiếc bút lông ném về phía hắn:
"Ngươi nói chút đạo lý được không?Cái gì gọi là tìm ta báo thù đoạt mệnh?