bao gồmáo..." Lời còn chưa dứt, bị Đường Hoan vội vàng đưa tay chặn
miệng lại,cướp lời: "Sở Bình huynh giúp ta mua mấy cuộn tơ lụa là được
rồi, trở về ta tự mình làm!"
"Cái này..." Sở Bình nhìn về phía hỏi TốngMạch, trong lòng như sờ không
tới được suy nghĩ của Trượng Nhị hoàthượng[1], trang chủ cùng trang chủ
phu nhân, rốt cuộc muốn chơi cái gìvậy? Lúc trước nghe Tiết Trạm giới
thiệu xong còn không thể tin được,nay tận mắt nhìn thấy, Sở Bình là thật
bội phục nữ nhân lai lịch khôngrõ này, có thể làm cho trang chủ lạnh lùng
cao ngạo của bọn họ biếnthành như vậy.
[1]Nguyên văn:
丈二和尚摸不着头脑 | Trượng Nhị hòa thượng mạcbất trứ
đầu não. Nghĩa đen: chạm không tới được suy nghĩ của Trượng Nhịhòa
thượng.
Câu này xuất xứ từ một truyền thuyết cổ, về mê cung“Bát Quái” La Hán
Đường ở chùa Tây Viên vùng Tô Châu. Lời đồn rằng mêcung La Hán
Đường vừa mỹ lệ vừa kỳ diệu, được xây dựng bởi một vị hòathượng thân
hình rất cao lớn, mọi người không biết pháp danh của ngàinên gọi ngài là
Trượng Nhị hòa thượng (hòa thượng cao hai trượng).Trượng Nhị hòa
thượng khi chỉ đạo xây dựng La Hán Đường thì không đưa ra bản vẽ cụ
thể, nghĩ tới đâu chỉ cho công nhân làm tới đó, những ngườiđược tuyển vào
xây dựng công trình đều mơ hồ về tính toán của Trượng Nhị hòa thượng,
còn La Hán Đường sau khi hoàn thành kiến trúc vô cùng ảodiệu, càng
khiến người xem choáng váng.
Bởi vậy, mọi người đềunói ‘Chạm không tới suy nghĩ của Trượng Nhị hòa
thượng’, về sau câu nàyđược truyền miệng và nhiều khi được lược bớt còn
“
摸不着头脑” (sờ không đượcsuy nghĩ) với ý nghĩa: mù mờ, không thể
hiểu rõ sự việc (Nguồn:tangthuvien.vn).
"Nghe nàng, đi đi." Tống Mạch đẩy tay Đường Hoan ra, lạnh nhạt nói.