Tống Mạch gật đầu: "Thật sự, nàng chỉ cần lau phía dưới giúp ta là
đượcrồi." Cái khác, buổi tối lại tiếp tục. Chung quy lại là ban ngày banmặt,
da mặt nàng quá mỏng rồi.
"Ngươi..."
"Đại tiểu thư,cho nàng hai lựa chọn, hoặc là bây giờ nàng nhìn ta giúp ta,
hoặc là đổi thành như ta làm vậy với nàng, nàng muốn thế nào?" Hắn nâng
cằm nànglên, bình tĩnh thương lượng.
"Tống Mạch, ngươi khinh người quá đáng!" Đường Hoan oán hận trừng
hắn.
"Đại tiểu thư yên tâm, ta nói rồi, ta chỉ bắt bạt một mình nàng, nữ
nhânkhác, ta nhìn cũng không thèm." Tống Mạch hôn đôi môi nàng một
cái.
"Xí, nói như người là đương kim Hoàng thượng ý, nữ nhân trong thiên hạ
đều cầu được người nhìn!"
"Các nàng cầu ta ta cũng không nhìn, ta chỉ nhìn nàng." Tống Mạch không
mảymay tức giận, thấy nàng kiên cường cãi lại, hắn cười cười: "Đại tiểu
thư chậm chạp không làm, còn dùng lời nói kích ta, chẳng lẽ là muốn cho
tanhìn nàng? Một khi đã như vậy, Tống mỗ cung kính không bằng tuân
lệnhrồi." Nói xong, muốn cởi vạt áo của nàng.
"Đừng! Ta … ta giúp ngươi..."
Đường Hoan nắm lấy tay hắn, nhận mệnh đoạt lấy khăn lau, cúi người lau
chân cho hắn.
"Mở mắt ra." Tống Mạch đứng thẳng, cúi đầu nhìn nàng.