ÁC BÁ
(Trí Bạch)
Chương 234: Chỉ Sợ Chẳng May
Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com
Nửa tháng sau, bằng sự điều trị tận tâm của Ngô lão gia tử, cộng thêm với
khả năng khôi phục đáng kinh ngạc của cơ thể hắn thì vết thương của
Cường Tử đã khôi phục được khoảng bảy tám phần. Bình phục nhanh như
vậy, Ngô lão gia tử coi như lại một lần nữa được lĩnh giáo thể chất không
thuộc về loài người của Cường Tử. Nhưng không hiểu tại sao mỗi khi ông
híp mắt nhìn Cường Tử, hắn luôn có cảm giác ánh mắt của ông chính là
một con dao giải phẫu.
Cường Tử thực sự cảm thấy sợ hãi ánh nhìn đó của Ngô lão gia tử, mỗi lần
nhìn thấy ánh mắt đó của Ngô lão gia tử là trong đầu của hắn lại không thể
nào tránh khỏi một tưởng tượng về một ông lão cuồng y học. Hắn rất sợ có
một ngày Ngô lão gia tử mặc một bộ áo trắng thầy thuốc, tay cầm một
chiếc cưa điện đang kêu to xòe xòe nhe răng cười, xuất hiện trước mặt hắn,
sau đó thì nói một câu: “ Bé cưng, đừng sợ, ông chỉ là muốn xem cấu tạo
cơ thể của cháu mà thôi” . Ôi nếu như vậy thì đúng là một cơn ác mộng.
May mắn thay Ngô lão gia tử lại không phải loại người này.
Gần đây Cường Tử đang rất mê mẩn mấy món ăn do Bùi Nhược làm, hắn
thực sự không thể nào ngờ được rằng tài nghệ nấu nướng của tiểu nha đầu
này lại có thể cao đến như vậy. Mặc dù món ăn của cô nàng làm vẫn còn
một chút xíu khuyết điểm nhưng mùi vị thì lại rất đặc biệt, khiến cho người
ăn luôn muốn ăn lần thêm lần nữa, hương vị lưu luyến không thôi. Cường
Tử kiên quyết cho rằng cảnh giới cao nhất của nghệ thuật nấu ăn chính là
phải khiến những món ăn bình thường nhất trở nên đặc sắc, cũng giống như
sư phụ Mạc Địch vậy. Vốn dĩ hắn cho rằng khả năng thiên bẩm của bản
thân ở phương diện này cao hơn luyện võ rất nhiều nhưng sau khi thấy