AI BẢO CHỈ HOÀNG TỬ MỚI LÀ CHÂN MỆNH THIÊN TỬ - Trang 108

Sáu người đầu tắt mặt tối, tay chân muốn loạn cào cào lao vào phân

loại đủ thứ quà cáp, cứ được một lúc là Xiao Mei Zi cất tiếng hỏi: “Cách
cách, những thứ này cất đâu ạ?”……lúc sau, Xiao Ju Zi lại nói: “Cách cách,
trong tủ hết chỗ để rồi.”

Sáu người dừng tay, không hiểu Xin Yi định làm gì.
“Sao thế cách cách?” Xiao Ju Zi hỏi.
“Ngoài những thứ hoàng thượng ban tặng và số tranh chữ này, cả thứ

này, này nữa…” Xin Yi chỉ vào mấy chiếc rương nói, “Còn lại các ngươi
thích gì cứ lấy tự nhiên.”

“Cách cách, đây đều là quà của các vị nương nương, phúc tấn và vương

công đại thần tặng cách cách.” Xiao Mei Zi nói.

“Đã tặng ta rồi thì là của ta, ta muốn làm gì chả được, đừng khách sáo,

thích gì cứ lấy.” Xin Yi không buồn để tâm..

Xiao Zhu Zi nhảy cẫng lên vì vui sướng: “Cách cách, thật có thể lấy

được?”

“Ta nói được là được, ta ra Ngự hoa viên đi dạo một vòng, các ngươi từ

từ lựa, đừng tranh nhau sứt đầu mẻ trán là được.” Nói rồi Xin Yi mở cửa đi
ra ngoài.

Xin Yi sợ có mặt mình ở đó bọn họ ngại không dám lấy. Vừa bước đến

cửa sân đã nghe thấy trong phòng vọng ra một chuỗi tiếng “binh binh bốp
bốp” và tiếng người la hét như có bạo động.

Xin Yi lắc đầu, đưa tay bịt tai,chân không dừng bước,vừa đi vừa tự

nhủ: “Không phải đánh nhau vỡ đầu thật chứ! Nếu thế thì là tội lỗi của
mình hết.”

Sau hai tiếng đồng hồ lượn Ngự hoa viên, về đến phòng, mắt Xin Yi

thiếu nước rớt khỏi tròng .

Phòng bừa như bãi rác thì thôi không đề cập nhiều làm gì, hướng ống

kính vào sáu “chiến sĩ”: mắt phải của Er Hu và mắt trái của Xiao Zhu Zi
đều thâm tím, không khác mắt gấu trúc là mấy; mũi Xiao Lan Zi sưng vù;
bím tóc của Da Hu bị giật tung, rối nùi; hai cô gái còn lại cũng chẳng thoát
khỏi…số phận đưa đẩy, Xiao Mei Zi không biết mất đâu một chiếc hài, ống
tay áo của Xiao Ju Zi thì bị kéo rách.

Xin Yi nhìn bọn họ một hồi mới lên tiếng: “Đã dặn các ngươi đừng

tranh giành nhau rồi, coi coi, người nào người nấy trông có ra gì, xem ngày
mai các ngươi làm sao chường mặt ra ngoài?!”