Xin Yi thấy đã đến lúc nên dạy bọn họ bài học nho nhỏ bèn nói:
“Chúng ta cùng chơi một trò chơi, các ngươi đợi chút, ta đi lấy vài thứ.”
Nói rồi chạy ra cửa.
Không bao lâu đã thấy Xin Yi bê vào một cái bình thân to miệng nhỏ,
đặt lên bàn, nói với sáu người: “Trong bình này có sáu quả bóng nhỏ đại
diện cho sáu người các ngươi, trên mỗi quả bóng ta đã buộc sẵn một sợi
dây, các ngươi mỗi người cầm lấy một sợi.”
Sáu người không biết Xin Yi định làm gì, cũng không có gan hỏi, chỉ
lặng lẽ làm theo.
“Giả sử chiếc bình này là một miệng giếng cạn, các ngươi đều đang ở
dưới giếng, đột nhiên nước dâng lên từ đáy giếng, nhưng miệng giếng lại
quá hẹp, chỉ vừa một người qua, các ngươi phải dùng cách nhanh nhất thoát
thân, đợi ta ra hiệu các ngươi bắt đầu kéo dây.” Trò này vốn Xin Yi lấy từ
một bộ phim thuộc hàng “đồ cổ”.
Nghe Xin Yi nói thế, sáu người nắm chặt lấy đầu dây, vẻ mặt vô cùng
căng thẳng, chỉ đợi Xin Yi ra hiệu. Xin Yi vừa hét “bắt đầu” ,bọn họ lập tức
kéo dây, kết quả đều bị kẹt cứng ở miệng bình, không ai kéo ra được.
Kết quả này không nằm ngoài dự đoán, Xin Yi mặt mày chả biểu hiện
chút xíu thái độ gì,chỉ nói : “Chết đuối hết, lại lần nữa, chuẩn bị, bắt đầu!”
Hệt như lần trước, cả sáu đồng thời kéo dây, có ai thoát ra được mới lạ.
“Chết tiếp.” Xin Yi giễu.
Er Hu không khỏi sốt ruột, nói: “Cách cách để bọn thuộc hạ thương
lượng chút.”
“Được!” Vốn đích ngắm của Xin Yi chỉ là mong bọn họ đoàn kết lại.
Sáu người chạy ra một góc thì thầm bàn bạc, to nhỏ một hồi ,lúc sau
mới quay lại bàn, Er Hu nói với Xin Yi: “Cách cách, lần này nhất định
thành công.”
“Tốt, chuẩn bị…bắt đầu!” Xin Yi phát lệnh.
Lần này Xiao Zhu Zi kéo ra đầu tiên, tiếp đến là Xiao Ju Zi, Xiao Mei
Zi, Xiao Lan Zi, Er Hu và Da Hu. Cả bọn nhảy cẫng lên, la hét hoan hô:
“Thành công rồi, thành công rồi!”
Xin Yi cười hỏi: “Sao lại xếp theo thứ tự này?”
Er Hu chỉ vào Xiao Zhu Zi: “Xiao Zhu Zi nhỏ nhất nên để cậu ta lên
trước.”
Xiao Lan Zi tiếp: “Xiao Mei Zi và Xiao Ju Zi là con gái.”
Da Hu cũng góp lời: “Thuộc hạ lớn tuổi nhất nên lên sau cùng.”