AI BẢO CHỈ HOÀNG TỬ MỚI LÀ CHÂN MỆNH THIÊN TỬ - Trang 219


Na Lan De Yu đương không tìm ra lí do gì lấp liếm, nghe phụ thân nói thế
bèn thuận miệng ứng phó: “Không sai, là thế đấy! Ăn cơm đi!”

Nhưng Na Lan Hong vẫn lẩm bẩm: “Quái lạ, trước nay chỉ thấy con né con
gái chứ chẳng thấy con theo đuổi cô nào. Yu Er, không phải là con không
thích con gái đấy chứ?”

Na Lan De Yu trợn mắt: “A mã nghĩ gì vậy, con rất bình thường!”

“Thế thì con đi cưới một cô về đây!”

“Được, sang năm con nhất định để a mã nhìn thấy con dâu bước qua cửa.”
Nói rồi Na Lan De Yu mau chóng và hết cơm, đứng dậy, “Giờ con đi tìm, a
mã đã vừa ý chưa?” Chẳng đợi Na Lan Hong trả lời đã rời khỏi phòng ăn.

“Vừa ý! Ngày mai dẫn con dâu về nhà luôn thì càng tốt.” Na Lan Hong vui
đến mở cờ trong bụng, nói với theo con trai.

Đêm thăm vương phủ
Na Lan De Yu về đến phòng lại tiếp tục “tương tư”, anh chàng tự cốc

đầu mình: “Ai! Từ lúc nào mình trở nên ngốc thế này nhỉ! Tại sao mình lại
nóng lòng muốn biết cô ấy là ai đến thế? Là vì hoàng thượng hay vì mình?
Chết tiệt! Trong đầu toàn hình bóng cô ấy! Chi bằng đến Yong vương phủ
xem xem!” Ý nghĩ táo bạo này đột nhiên n trong óc Na Lan, “Không ổn,
nếu như bị Yong vương gia phát giác thì mình biết giải thích thế nào? Sợ gì
chứ, với võ công của mình lại để người khác phát giác hay sao?” Ý nghĩ
này càng lúc càng lúc càng trở nên mãnh liệt. Khó khăn lắm mới trụ qua
canh một, Na Lan De Yu lập tức trang bị chỉnh tề, mở cửa ra thấy xung
quanh không có ai bèn khẽ nhún mình bay lên nóc nhà, nhảy qua nhảy lại
vài cái đã mất hút vào màn đêm.

Toàn thân bọc trong bộ đồ dạ hành, bịt kín mặt, Na Lan De Yu nhảy

vào trong Yong vương phủ. Lợi dụng bóng đêm an toàn tránh qua vài nhóm
lính gác, vừa thò đầu khỏi khúc quanh chợt thấy một tốp lính tuần đương đi
về phía mình mà chung quanh lại chẳng có nơi nào ẩn nấp, ngẩng đầu nhìn
thấy xà ngang phía trên hành lang, Na Lan De Yu bèn nhảy lên bám lấy.