“Cũng đành chịu, vì cứu cô, ban nãy tôi bay từ ngọn núi khác đến, hao
cạn nội lực, trong điều kiện thời tiết và đường núi này mình tôi còn khó về
chứ chưa nói dẫn theo cô.” Chẳng phải Na Lan De Yu cố tình tìm lí do thoái
thác, thực tế, khoảng cách giữa hai ngọn núi khá lớn, lại từ trên đỉnh núi
hộc tốc chạy xuống, giữa đường cũng chẳng có chỗ nào để mượn lực,
xuống đến chân núi liền cảm thấy đan điền trống không, cơ thể mệt nhoài.
“Thảm rồi, thảm rồi, phen này thảm thật rồi.” Xin Yi nghĩ mà phát lo.
“Tệ đến thế sao?”
“Tôi không nói tôi, người gặp phiền phức là bọn họ.”
“Để lạc mất cô bọn họ phải chịu phạt.”
“Chịu phạt thôi còn là may, không cẩn thận, đến đầu cũng chẳng giữ
được ấy chứ.” Xin Yi không dám tưởng tượng Kang Xi nổi giận lôi đình thì
sẽ thế nào.
“Làm gì nghiêm trọng đến mức đó, Yong vương gia tuy mang tiếng
‘lãnh diện’ nhưng cũng đâu đến nỗi……” Na Lan De Yu làm bộ chặt đầu.
“Anh không hiểu đâu.” Xin Yi vô phương giải thích với Na Lan De Yu.
“Có sốt ruột cũng chẳng làm gì được, cửa động gió to, cô cứ vào trong
này đã, tôi cũng cần phải vận công điều khí.” Nói rồi Na Lan De Yu tìm
một chỗ sạch sẽ khoanh chân ngồi xuống.
“Thật xin lỗi, tôi hại anh đến nông nỗi này, anh không sao chứ?”
“Chẳng phải việc nghiêm trọng, cô đừng lo.” Dứt lời Na Lan De Yu
nhắm mắt tập trung vận khí.
Tuy không hiểu võ công nhưng ít nhiều cũng từng xem phim võ hiệp,
Xin Yi biết lúc này Na Lan De Yu cần yên tĩnh tuyệt đối nên không dám
làm phiền anh, c ngồi ở một góc động, lặng lẽ quan sát Na Lan.
Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Chúng ta không nói Na Lan De
Yu điều khí thế nào, cũng không nói bọn Da Hu tìm kiếm Xin Yi ra sao mà
nói tình hình trong cung.
Xiao Ju Zi và Xiao Mei Zi vốn nghĩ bọn Xin Yi thể nào cũng về trước
bữa tối, dù gì bây giờ là mùa đông, trời tối sớm, nhưng đợi hoài đợi mãi,
đợi đến tận hoàng hôn rồi mà vẫn chẳng thấy Xin Yi về.
Ở đây xen ngang chút, cách tính giờ ngày xưa không giống chúng ta
ngày nay, người xưa gọi khoảng thời gian từ 3-5 giờ là bô thời, 5-7 giờ là
nhật nhập, 7-9 giờ là hoàng hôn, 9-11 giờ là nhân định. Chẳng phải có câu:
“Nguyệt thượng liễu tiêu đầu, nhân ước hoàng hôn hậu” hay sao, hoàng hôn
ở đây chính là 7-9 giờ tối.