AI BẢO CHỈ HOÀNG TỬ MỚI LÀ CHÂN MỆNH THIÊN TỬ - Trang 254

“Tôi không tin, có cô gái nào nghe nói người mình thích dây mơ rễ má

với cô gái khác mà không nghi kỵ chứ.” Cách nghĩ của Qiu Yan cũng là lẽ
thường tình.

Na Lan De Yu chả rỗi hơi giải thích nhiều, chỉ nói: “Tôi nói lần cuối

cùng, cô ấy không giống bất kỳ người con gái nào khác. Đừng bám theo
nữa, nếu không đừng trách tôi chẳng nể mặt Xue đại nhân.”

Qiu Yan bĩu môi: “Không nói thì thôi, đằng nào Hong Yao cũng dò la

được.”

Na Lan De Yu liếc nhìn hai tỷ muội Qiu Yan: “Tôi còn đang nghĩ ba tỷ

muội các cô sao thiếu mất một người!” Anh mỉm cười như chẳng có chuyện
gì xảy ra, “Tốt thôi, tôi thực muốn xem xem Hong Yao có thể dò la được tin
tức gì. Nếu muốn các cô có thể đến nhà tôi đợi.”

Câu này ngãi đúng chỗ ngứa trong lòng Qiu Yan, cô hào hứng kéo tay

Chu Qin: “Được! Chúng tôi đến nhà anh đợi.”

Xin Yi cáo biệt Na Lan De Yu, vốn định về thẳng hoàng cung lại sợ Na

Lan De Yu theo sau, bèn hướng Yong vương phủ thẳng tiến, đi được một
lúc Xin Yi cũng cảm thấy có người bám theo: “Anh ta vẫn không yên tâm
mình đây mà!” Xin Yi không quay đầu, cứ đinh ninh là Na Lan De Yu,
trong lòng vừa ngọt ngào vừa lo âu, ngọt ngào vì Na Lan De Yu quan tâm
mình, lo âu là vì tương lai không biết nên làm thế nào.

Đến cửa Yong vương phủ, Xin Yi ngoảnh đầu nhìn, thấy thế Hong Yao

vội nấp đi. Hong Yao mà không nấp thì đã chẳng có chuyện gì, Xin Yi cũng
không nghi ngờ, cô ta vừa nấp lập tức khiến Xin Yi thắc mắc: “Lẽ nào ban
nãy không phải Na Lan De Yu mà là cô gái này bám theo mình?” Trong
lòng Xin Yi nảy sinh một dấu hỏi to uỵch, cô bèn quay người chạy vụt vào
Yong vương phủ.

Hong Yao nấp một lúc, đợi thò đầu nhìn ra thì chẳng thấy Xin Yi đâu

nữa, liền hấp tấp chạy lên trước vài bước, cô vẫn chưa phát hiện mình đang
đứng trước cửa lớn của Yong vương phủ: “Ý, đâu rồi?”

Xin Yi từ trong cửa bước ra: “Tìm tôi phải không?”
Hong Yao giật thót mình, quay người định đi. Lúc này, trong cửa xông ra

một nhóm thị vệ, vây Hong Yao vào giữa.

Xin Yi bước xuống bậc cấp, cười hỏi: “Vì sao đi theo tôi?”
“Đâu có!” Hong Yao chối phắt.
“Tôi không có thời gian vòng vo với cô, nếu bây giờ cô chịu nói tôi sẽ

coi như chẳng có chuyện gì xảy ra, nếu cô không chịu nói thì xin lỗi vậy!”
Xin Yi nói với chúng thị vệ, “Cứ bắt lại đã.”