AI BẢO CHỈ HOÀNG TỬ MỚI LÀ CHÂN MỆNH THIÊN TỬ - Trang 96

Mời qua mời lại một hồi chẳng chút tiến triển, Xin Yi không nén được

thầm rủa: ”Vờ khách sáo! Thích khách sáo nhường ngươi khách sáo một
mình, ta không thừa thời gian chơi với ngươi.” Nghĩ xong bèn lên tiếng:
“Bát gia đã nói đến vậy nếu Xin Yi còn kiên trì lại thành ra câu nệ!” Nói rồi
thản nhiên ngồi vào ghế chủ nhà.

Ba huynh đệ đưa mắt nhìn nhau, cũng lần lượt ngồi xuống.

Dự yến bát vương phủ

Tuy rằng có mục đích nhưng vì mượn danh nghĩa mời cơm, đương nhiên

không thể đi thẳng vào vấn đề ngay nên mọi người mới ngồi chuyện phiếm
vài câu trước đã.

“Cách cách ở trong cung đã quen chưa?” Yin Si hỏi.
“Cũng được! Đến cũng đã đến rồi, từ từ thích nghi thôi!” Xin Yi đói

meo, không đợi bọn họ mất công mời, tự động gắp một miếng thịt hươu cho
vào miệng. Ăn trước đã đành, cô nàng còn không quên nhắc ba huynh đệ,
làm như đây là nhà mình vậy: “Ai, sao mọi người không ăn, động tay đi
nào, đừng khách sáo! Uhm, mùi vị không tồi!”

Yin Tang không biết nên khóc hay cười, rốt cuộc thì ai mời ai chứ: “Cách

cách, đây không phải là Di Uyển của cách cách đâu đấy, lẽ nào cách cách
không sợ thức ăn có vấn đề?!”

Xin Yi chẳng hề để tâm: ”Có vấn đề gì chứ, nếu Xin Yi xảy ra chuyện gì

ở bát vương phủ, hoàng thượng liệu có tha cho các ngài? Chắc các ngài
chẳng ngốc đến mức đó đâu nhỉ!” Nói rồi lại gắp một miếng nữa.

Ba huynh đệ thực khâm phục dạ dày và lá gan của Xin Yi, thấy Xin Yi tự

nhiên thế cũng lần lượt nâng cốc, động đũa. Trò chuyện một hồi, ba người
đưa mắt ra hiệu cho nhau, Yin Si lại lên tiếng.

“Phải rồi, Xin Yi, huynh đệ chúng tôi có chuẩn bị vài món quà nho nhỏ

tặng cách cách, coi như là quà gặp mặt!” Dứt lời Yin Si khẽ vỗ tay, gia nô
liền bưng hai chiếc rương nhỏ vào trước, rồi lại khiêng thêm một chiếc
rương to vào.

“Là gì thế?” Xin Yi tò mò hỏi, cô quả thực rất hiếu kỳ.
“Mời cách cách xem!” Yin Si đích thân mở nắp rương.
“Waaaaa!” Ánh sáng lấp lánh chói lóa của châu báu ngọc ngà khiến Xin

Yi không nén được bật thốt lên.

Nhìn Xin Yi lật qua đảo lại đống châu bảo đó, Yin Si mỉm cười tự đắc

hỏi, “Cách cách thích chứ?”

“Đương nhiên, ai không thích th này chứ! Đẹp ghê! Tất cả đều tặng Xin

Yi?”