Nghe Xin Yi nói vậy, Yin Tang không khỏi kinh hoàng, việc này tuy cách
nay cũng khá lâu rồi, nhưng bất luận là năm đó hay bây giờ, cũng không ai
dám nói trắng ra như vậy, thế nên thận trọng hỏi, “Đến chuyện này cách
cách cũng biết!”
Xin Yi liếc nhìn Yin Tang: “Hình như cửu a ca không tin Xin Yi thì phải,
nếu vậy bữa nay hà tất mời Xin Yi đến?”
Yin Tang vội xua tay biện bạch: ”Đâu có……Tại hạ đương nhiên tin lời
cách cách, thế…liệu cách cách có thể chỉ bảo cho huynh đệ chúng tôi ít
nhiều?”
“Chỉ bảo gì cơ?” Xin Yi bắt đầu vờ ngây thơ.
Yin Si thấy vậy, thầm nhủ: “Cô ta không hiểu thật hay giả vờ không
hiểu!”
Tính cách thập a ca thuộc loại thẳng ruột ngựa, thấy hai ông anh cứ vòng
vo ám chỉ hoài, quả thực hết chịu đựng nổi, bèn nói: “Cách cách, hôm nay
mời cách cách đến đây là muốn cách cách nói một câu thôi!”
“Mỗi thập a ca thẳng thắn!” Xin Yi nhìn vẻ mặt kiên quyết có phần nóng
vội của Yin E, cười thầm trong bụng, “Có gì nói nấy!”
Thập a ca quay đầu nhìn sang lão bát, lão cửu, thấy bọn họ khẽ gật đầu tỏ
ý đồng tình, nói tiếp: “Cách cách, những lời cách cách nói khi ở Ngự hoa
viên là thật?”
“Cuối cùng cũng chịu đi thẳng vào vấn đề, cũng tốt, đỡ phải quanh co
phiền phức!” Xin Yi nghĩ thầm, “Có điều…muốn biết đáp án?! Quên đi!”
Nhìn thẳng vào ba huynh đệ, hỏi vặn lại, “Các vị nghĩ sao?”
“Chẳng…chẳng phải là bọn tôi đoán không ra sao! Nên mới phải mời
cách cách nói rõ.” Đây là tiếng lòng của Yin Si, thật ngang vàng ròng ấy!
“Lập ai làm người kế vị quan hệ đến tương lai đất nước, hoàng a mã của
các vị là minh quân một thời, tuyệt đối không lập nhầm người đâu.”
“Thế……người đó là ai?” Yin Tang hạ thấp giọng.
Hai người kia vểnh tai lên hết cỡ có thể, chỉ sợ nghe lọt mất chữ nào.
Tự cổ chí kim, vì vương vị, anh em, cha con, chú cháu tàn sát lẫn nhau
nhiều không kể xiết, rõ ràng, quyền lực quá mê hoặc lòng người! Và nay,
cuộc tranh quyền cướp ngôi cửu long đoạt đích cũng đã bày ra trước mắt
mọi người, không ai không biết, không người không hay.
Xin Yi cố nhiên biết kết quả, nhưng cô không thể nói: “Cửu a ca……”
Xin Yi gọi Yin Tang.
>Ngờ đâu lại khiến Yin Tang hiểu lầm, khuôn mặt đỏ ửng vì hưng phấn,
cặp mắt lóe sáng: ”Là tôi ư?”