Bất Ly chung quy cũng chỉ là đứa bé, tinh thần phấn chấn tới cũng
nhanh, mà đi cũng nhanh, ở trong lòng hắn chơi trong chốc lát, liền lộ ra vẻ
mệt mỏi, vung tay nhỏ bé mở miệng ngáp.
Hoàng Phủ Thanh Vũ mỉm cười, nhẹ nhàng đặt bé vào chiếc giường
nhỏ, ngồi một bên cầm món đồ chơi đùa với bé cho đến khi Bất Ly ngủ say
mới chậm rãi đứng thẳng dậy, ở bên cạnh giường nhìn bé thật lâu sau đó
xoay người, bước nhanh ra khỏi cửa phòng.
Ra khỏi cứa cung điện, liền có Tống Văn Viễn dẫn người tiến lên khoác
cho hắn một chiếc áo lông cừu thật dày để ngăn gió vì đột nhiên gió bắc
thổi mạnh, rồi thấp giọng nói: "Thỉnh Hoàng Thượng khởi giá."
Ra khỏi cửa cung, gió bắc tựa hồ thổi càng lúc càng mạnh, áo khoác trên
người Hoàng Phủ Thanh Vũ cũng bị thổi đến mức tung bay phần phật,
Tống Văn Viễn vừa định mở miệng nói gì đó lại bị một trận gió thổi vào yết
hầu, chỉ cảm thấy như dao cắt ở cổ họng, đau đến nỗi làm cho người ta nói
không ra lời.
Bước chân của Hoàng Phủ Thanh Vũ cũng cực nhanh, mọi người phía
sau cơ hồ đều phải thở hổn hển đuổi theo, Tống Văn Viễn cũng không biết
hắn bị làm sao vậy, nhưng nhìn thấy bóng dáng của hắn lại cảm thấy như
băng tuyết rét lạnh thấu xương, nên cũng không dám mở miệng hỏi gì, chỉ
lẳng lặng một đường đi theo phía sau.
Rốt cục cũng trở về Khâm An điện, Tống Văn Viễn vội phái người đi
lấy nước ấm cùng khăn mặt đến, tự mình hầu hạ Hoàng Phủ Thanh Vũ rửa
mặt, lại nói: "Hoàng Thượng, thời gian đã không còn sớm, người mau nghỉ
ngơi đi."
Hoàng Phủ Thanh Vũ quả thực theo lời hắn ngồi xuống giường, vừa
nằm xuống liền xoay người vào trong ngủ.