ÁI PHI TUYỆT SẮC CỦA THẦN BÍ VƯƠNG GIA - Trang 1077

Nàng chỉ nhớ rõ mình sợ hãi, rất sợ hãi. Bên ngoài đồn đãi nói Bắc Mạc

bắt đầu phát binh tấn công Đại Sở, mà thiếu Nam Cung Ngự quân đội Đại
Sở bị tan rã, sĩ khí mất hết, bị quân địch liên tục đoạt được thành trì. Nam
Cung Ngự rất lo lắng, thời gian bệnh phát càng ngày càng ngắn hơn.

Nhưng ánh mắt hắn nhìn nàng, lại làm cho Tịch Nhan càng ngày càng

khó hiểu. Vào một ngày kia, hắn nắm tay nàng, đôi môi tái nhợt nở nụ cười
yếu ớt: "Nhan Nhan, kỳ thật ta không lo lắng, thật sự không lo lắng Đại Sở
bị phá, bởi vì muội khỏe, muội vẫn khỏe, vậy là tốt rồi ."

Tịch Nhan cảm thấy rất kinh ngạc, còn muốn hỏi hắn chuyện gì thì hắn

lại mê man rồi.

Nàng nhớ rõ mình vẫn đang canh giữ ở bên giường hắn, nhưng không

qua bao lâu lâu, bản thân cũng mất đi trực giác, khi tỉnh lại thì đang trong
tình cảnh này.

Nàng không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, cũng không biết Nam

Cung Ngự hiện tại thế nào. Trong lòng nàng sầu lo, khó khăn lắm mới có
thể quay đầu lại nhìn về hướng trong thành lâu, nhìn thấy trên các con
đường đều tràn ngập binh lính, chẳng qua đó chính là binh lính Đại Sở.
Điểm giống nhau là, tất cả bọn họ cũng đều vươn dài cổ ra nhìn nàng, giống
như cùng đợi điều gì đó.

Tịch Nhan bất giác nở nụ cười. Nàng không biết mình làm sao có thể

lưu lạc đến nỗi trở thành bộ dáng như hiện tại, cũng không biết Mộc Thiệu
Đình đem nàng treo ở nơi này nhằm mục đích gì. Chẳng lẽ hắn cho rằng,
đem nàng treo ở nơi này có thể vãn hồi bại cục hay sao?

Ánh mặt trời chói mắt chiếu xuống, mũi tên của nam tử phía trước đội

quân Bắc Mạc lóe lên ánh sáng.

Tịch Nhan nhắm chặt mắt lại, trong lòng thầm nghĩ -- không biết cảm

giác mũi tên xuyên tim có đau hay không?